Một chốn nào đó được người ta nhớ tới không hẳn vì nó đẹp, mẹ tôi dặn vậy ngày tôi vào đại học với ước mơ rời làng háo hức lên đường khám phá thế giới.
Mỗi mùa xuân về, khi mọi người nói nhiều đến sum vầy, tôi lại nhớ đến những mái nhà mình đã từng sống.
Nhìn ngọn đèn đường vàng ấm cuối đêm, tôi chợt thấy mùa xuân cũ khẽ chạm vào mình, như bàn tay ký ức đặt nhẹ lên vai. Giữa thành phố rộng lớn, ánh sáng ấy lại đánh thức những điều tưởng đã ngủ quên từ lâu.
Mỗi khi năm hết Tết đến, những người con xa quê lại đau đáu nhớ về 'nơi chôn nhau cắt rốn', nơi có ông bà, bố mẹ ngóng chờ.
Cha mẹ tôi là những người gốc Bắc di cư vào Tây Nguyên theo diện kinh tế mới. Ông bà khai phá được những mảnh rẫy nương màu mỡ để trồng cà phê và cất một ngôi nhà bằng gỗ sao, ba gian thẳng thớm.
Năm nay, khi bước vào sân ngôi nhà cũ ở cuối con ngõ nhỏ, tôi biết mình đang trở về một cái Tết đã khác xưa. Đây là cái Tết đầu tiên mà ông nội không còn nữa.
Ngôi nhà tranh tạm bợ, vách bằng tre đan nhưng đó thật sự là mái ấm, là nơi yêu thương bắt đầu và không bao giờ kết thúc.
Cuộc thi Mái ấm ngày xuân do báo Tuổi Trẻ tổ chức không có fanpage. Hiện có fanpage về cuộc thi là giả mạo.
Giữa bộn bề của cuộc sống hiện tại, giữa những tất bật thị thành chẳng lúc nào ngơi nghỉ, chỉ cần thoáng đâu đó nhìn thấy một tấm ảnh giống ngôi nhà xưa, trái tim tôi như bị kéo trở về những ngày Tết của tuổi thơ.
Đã mười một lần nắng xuân ghé vào thềm nhà rồi lại đi, kể từ ngày hai vợ chồng tôi về sống chung dưới mái nhà.
Có bao giờ bạn để ý không, ngôi nhà nào dù to lớn đến đâu, linh hồn của nó cũng thường tụ lại ở một nơi khiêm nhường nhất: cái ngưỡng cửa.
Ngôi nhà hình tổ chim câu - đó là nhận xét của lũ bạn ngày nhỏ lần đầu tiên đến thăm nhà tôi. Ngôi nhà bé lắm, bé vừa đủ 4 người trong gia đình tôi chui ra chui vào.
Khi những làn gió heo may cuối thu khẽ khàng rút lui, trả lại bầu trời cho hơi lạnh mảnh của mùa đông trở về, cũng là lúc đất trời khẽ vang lên hồi chuông nhắn hẹn cho những tháng cuối năm đang cận kề.
Tiết trời những ngày mùa đông Tây Bắc dịu dàng, se sắt đầy thương mến. Xa xa nơi những triền nương vạt đồi của bà con những bông mận, mơ nở sớm khẽ rung rinh dưới ánh nắng vàng tươi nhè nhẹ.
Cơn bão cuối mùa năm ấy quét qua miền Trung dữ dằn như thể muốn thử sức chịu đựng của người dân quê tôi.
Năm 2018, gia đình tôi chuyển sang nơi ở mới, cách nhà cũ tầm năm trăm mét. Nhờ dành dụm tích cóp, ngôi nhà mới được xây to hơn, nền lát gạch xanh ngọc bích bóng loáng.
Nhà từ thuở chỉ là nhà thật ấm áp xiết bao. Nơi đó mấy đứa con quấn quýt bên cha mẹ mỗi tối. Là nơi có tiếng cười đùa của mấy chị em, tiếng làu bàu của ông bố già không quen nghe nhạc trẻ.
Ngôi nhà của ba mẹ tôi nằm lặng lẽ ở cuối một con dốc nhỏ, nơi chiều xuống lúc nào cũng đọng lại những vệt nắng vàng như tơ.
Có những buổi chiều tháng Chạp, đứng trước cánh cổng đã bạc màu thời gian, tôi bỗng nghe mùi khói bếp lẫn trong gió như tiếng thì thầm của một ngôi nhà đã chứng kiến quá nhiều mất mát.
Tôi về quê khi trận lũ cuối mùa vừa rút, mang theo hơi lạnh mằn mặn của miền Trung. Con đường làng còn vương đất cát, những lùm cây ngã rạp như vừa trải qua trận thở dài của đất trời.