Tôi đã trở về từ 'địa ngục' như thế nào?

Là người đã may mắn trở về, tôi không viết để kể khổ hay tìm sự thương hại, mà để cảnh báo những người trẻ như tôi: chỉ một phút chủ quan, bạn có thể rơi vào cạm bẫy.

Tôi đã trở về từ 'địa ngục' như thế nào? - Ảnh 1.

Các công dân Việt Nam vừa được Campuchia bàn giao tại cửa khẩu ở tỉnh Tây Ninh trong năm 2025 - Ảnh: Công an tỉnh Tây Ninh

Đúng vậy, chỉ một phút chủ quan, bạn có thể như tôi - tỉnh dậy ở nơi hoàn toàn xa lạ.

Từ mối quan hệ qua mạng xã hội và chai nước uống trên xe

Tôi là sinh viên năm hai của một trường đại học danh tiếng tại TP.HCM. Mọi chuyện bắt đầu từ một mối quan hệ tưởng như rất bình thường trên mạng xã hội. Tôi quen một cô gái qua những lần trò chuyện không có gì đặc biệt.

Ảnh đại diện là một người phụ nữ có ngoại hình ưa nhìn, trang cá nhân được chăm chút kỹ, hình ảnh sinh hoạt đời thường, bạn bè tương tác thường xuyên. 

Cô ta nói chuyện nhẹ nhàng, tinh tế, quan tâm vừa đủ, thường hỏi han chuyện học hành, cuộc sống của một sinh viên. 

Dần dần, sự thân thiết hình thành một cách tự nhiên, không ồn ào nhưng đủ để tôi mất cảnh giác.

Sau thời gian trò chuyện hơn một tháng, cô ta đề nghị tôi tham gia chụp hình bán thời gian cho một dự án cá nhân trong lĩnh vực truyền thông. 

Cô ta nói đang làm nội dung lifestyle, cần người chụp ảnh theo phong cách đời thường, không yêu cầu kinh nghiệm, không cần tạo dáng chuyên nghiệp. Tiền công được trả theo buổi, chuyển khoản ngay sau khi chụp xong. Với tôi, đó chỉ là một công việc làm thêm, không có dấu hiệu bất thường.

Để tạo thêm sự tin tưởng, cô ta gửi cho tôi hình ảnh các buổi chụp trước đó, tài khoản mạng xã hội trông rất "thật", có bình luận của những người từng tham gia. 

Cô ta cũng chia sẻ kế hoạch chụp hình, địa điểm, thời gian cụ thể và khẳng định sẽ trả tiền ngay trong ngày. Mọi thứ được trình bày rõ ràng, giống hệt cách sinh viên vẫn nhận các công việc chụp hình bán thời gian.

Ngày hẹn chụp, cô ta chủ động đặt xe taxi công nghệ đến đón tôi với lý do địa điểm chụp ở xa trung tâm. Xe đến đúng giờ, đúng biển số hiển thị trên ứng dụng. Trên xe có thêm một người, được giới thiệu là cộng sự hỗ trợ chụp ảnh. 

địa ngục - Ảnh 2.

Hàng rào dây thép gai bên ngoài một khu vực ở thành phố ven biển Sihanoukville, Campuchia, nơi các cơ quan chức năng cho biết họ đã thu hồi được bằng chứng về buôn người, bắt cóc và hành hạ - Ảnh: Reuters

Trong lúc di chuyển, người đi cùng đưa cho tôi một chai nước và nói uống cho đỡ mệt, lát còn phải chụp hình ngoài trời. 

Tôi không nghi ngờ gì và uống. Chỉ ít phút sau, tôi bắt đầu thấy choáng váng, buồn ngủ bất thường. Tôi cố hỏi chuyện nhưng đầu óc nặng trĩu, không còn đủ tỉnh táo để phản ứng. Ký ức của tôi dừng lại ở đó.

Và ở nơi địa ngục

Khi tỉnh dậy, tôi không còn ở Việt Nam. Tôi nằm trong một căn phòng xa lạ, cửa khóa, xung quanh là người lạ nói tiếng Trung và tiếng Việt lẫn lộn. Tôi hoảng loạn hỏi mình đang ở đâu thì nhận được câu trả lời lạnh lùng: "Campuchia".

Tôi bị đưa tới một khu vực khép kín do các băng nhóm tội phạm công nghệ cao kiểm soát. Xung quanh là tường cao, dây thép gai, chốt gác, camera giám sát. Không có đường để quay lại. Hộ chiếu và điện thoại của tôi đã bị lấy mất.

Ngay ngày đầu tiên, họ nói rõ: tôi không còn là sinh viên nữa, mà là "tài sản". Tôi phải làm việc để trả tiền "mua người". Công việc không phải hỗ trợ khách hàng như đã hứa, mà là lừa đảo.

Tôi bị ép sử dụng các tài khoản mạng xã hội giả, giả làm người thành đạt, nhà đầu tư, thậm chí giả làm người yêu, để tiếp cận nạn nhân - đa phần là người Việt Nam. 

Nhiệm vụ của tôi là tạo niềm tin, nói chuyện hàng ngày, rồi dụ họ chuyển tiền vào các sàn đầu tư giả mạo.

Mỗi ngày tôi phải nhắn hàng trăm tin, phải đạt chỉ tiêu nạp tiền. Nếu không, tôi bị chửi bới, bị phạt đứng nhiều giờ, bị bỏ đói. 

Tôi tận mắt chứng kiến những người khác bị đánh bằng gậy, bị sốc điện, bị nhốt phòng tối chỉ vì không "làm ra tiền".

Ở đó, con người bị gọi bằng một cái tên vô cảm: "heo". "Heo" mới thì bị theo dõi chặt chẽ. "Heo" không sinh lời thì bị đánh cho "ngoan". Nếu vẫn không đạt chỉ tiêu, họ sẽ bán sang ổ khác. Tôi biết có người bị bán qua nhiều nơi, mỗi lần lại bị đối xử tàn nhẫn hơn. 

Có người tuyệt vọng đến mức tìm cách tự tử.

Là sinh viên, tôi từng nghĩ mình còn trẻ, còn nhiều cơ hội. Nhưng ở nơi đó, tôi chỉ nghĩ đến một điều: làm sao để sống sót. Tôi sống trong sợ hãi, không biết ngày mai mình có bị bán đi hay không.

Tôi may mắn hơn nhiều người khác. Tôi tìm cách liên hệ với gia đình, và gia đình tôi cũng đã tìm kiếm tôi khắp nơi, nhờ đến các kênh, người quen để can thiệp. 

Sau rất nhiều nỗ lực và tiền bạc, tôi được đưa trở về. Không phải ai cũng có gia đình đủ điều kiện để làm điều đó. Rất nhiều người vẫn còn mắc kẹt.

Ngày trở về, tôi sụt cân, tinh thần hoảng loạn, mất ngủ kéo dài. Tôi phải mất rất lâu để có thể ngồi viết những dòng này.

Tôi viết bài này để cảnh báo các bạn sinh viên và người trẻ: hãy cực kỳ cảnh giác với những lời mời "việc nhẹ, lương cao, không cần kinh nghiệm". Đừng tin rằng taxi công nghệ hay gặp trực tiếp là an toàn. 

Đừng uống bất cứ thứ gì từ người lạ. Và đừng bao giờ nghĩ rằng "chắc chuyện này không xảy ra với mình".

Nếu đang khó khăn, nên chấp nhận khó khăn ở nhà. Đừng đánh đổi tương lai, tự do và mạng sống của mình cho những lời hứa ngọt ngào trên mạng. 

Tôi may mắn được trở về để kể câu chuyện này. Mong rằng sẽ không còn sinh viên nào phải tỉnh dậy ở nơi như tôi từng trải qua.

Tôi đã trở về từ địa ngục 'nuôi heo' ở Campuchia - Ảnh 4.Bị lừa 'việc nhẹ lương cao' hay chấp nhận tiếp tay lừa đảo?

Thông tin về việc khởi tố một người nhiều lần vượt biên qua Campuchia làm lừa đảo online được dư luận đồng tình. Từng được giải cứu, về ít lâu lại xuất cảnh trái phép, bị phạt hành chính, chưa nộp phạt, anh này lại tiếp tục vượt biên…

Trở thành người đầu tiên tặng sao cho bài viết 0 0 0
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên

    Tuổi Trẻ Online Newsletters

    Đăng ký ngay để nhận gói tin tức mới

    Tuổi Trẻ Online sẽ gởi đến bạn những tin tức nổi bật nhất