Giấc mơ bác sĩ của cô gái nhỏ làng biển

06/10/2021 11:30 GMT+7

TTO - Việc cô gái mồ côi cha Trần Thị Ngọc đậu vào Trường đại học Y dược Huế với số điểm chót vót 27,5 trở thành sự kiện được bà con trong tổ dân phố 65 quan tâm bình luận nhiều ngày qua.

Trần Thị Ngọc sắp thành sinh viên. Hai mẹ con mừng lo lẫn lộn - TRẦN THỊ NGỌC - Video: TẤN LỰC - HUỲNH VY - TRINH TRÀ

Những hôm biển được mùa cá, bà Tín ra bến tàu mua thêm ít cá đét, cá hố về cho Út Ngọc xẻ mang phơi khô, dành bán cho bà con quanh xóm mùa mưa gió kiếm thêm đồng học phí.

Nhưng mấy tháng qua Đà Nẵng bùng dịch, chợ Mai đóng cửa, những chiếc thuyền của ngư dân Thọ Quang cũng nằm bờ, đôi gánh treo lặng lẽ một góc. Cái ăn hằng ngày phải tằn tiện hết mức nhưng bà Tín vẫn lo không kham nổi suất phí nhập học cho con gái.

Chỉ tiếc là địa phương không có quỹ khuyến học để khen thưởng động viên kịp thời cho cháu. Tôi sẽ cố gắng liên hệ chính quyền để tìm kiếm thêm sự trợ giúp cho Ngọc trên con đường đại học!

Ông TRỊNH ĐÌNH QUẢNG

Niềm tự hào của xóm biển

Một chiều muộn, bà Tín từ ngoài tổ ôm về bao gạo nặng, là quà từ thiện của người làm ăn xa gửi về cho bà còn khó khăn trong xóm. Vừa đến cửa, Ngọc chạy ra đỡ bao gạo cho mẹ rồi dìu vào nhà. Hai mẹ con mừng thầm, thêm được chục ký gạo là đỡ thêm một khoản phải chi trong mùa dịch này. 

Chỉ còn vài ngày nữa Trần Thị Ngọc sẽ trở thành sinh viên Trường đại học Y dược Huế. Ngay thời điểm nhập học, nhà trường sẽ thu một khoảng tương đương 8 triệu đồng, gồm tiền bảo hiểm y tế và học phí của kỳ đại học đầu tiên. 

Từ hôm nhận kết quả trúng tuyển tới nay hai mẹ con mừng lo lẫn lộn. Mừng vì giấc mơ nhiều năm đã sắp chạm tới nhưng cô cũng rất lo trước những gian nan của 6 năm dài học tập xa nhà.

Giấc mơ bác sĩ của cô gái nhỏ làng biển - Ảnh 3.

Cô gái bé nhỏ Trần Thị Ngọc bên mẹ Tín trước lúc nhập học Trường đại học Y dược Huế - Ảnh: TẤN LỰC

Nhà Ngọc nằm sâu trong kiệt 62 Nguyễn Phan Vinh, phường Thọ Quang, quận Sơn Trà, Đà Nẵng. Xóm biển lâu đời này trước nay vẫn được người dân thành phố biết tới như khu của lao động nghề biển nhiều khó nhọc. 

Việc cô gái mồ côi cha Trần Thị Ngọc đậu vào Trường đại học Y dược Huế với số điểm chót vót 27,5 trở thành sự kiện được bà con trong tổ dân phố 65 quan tâm bình luận nhiều ngày qua. 

Ở tổ này, nhiều em chỉ mới học xong lớp 9 đã nghỉ học xin đi làm thợ thuyền, đi biển hay vào các nhà máy chế biến thủy sản gắn bó đời công nhân. Chỉ vài ba bạn kiên trì vượt khó bám lấy con đường học hành với ý niệm thoát nghèo qua ngả đường con chữ.

Ngọc cao và gầy, tay chân trông lều khều trong bộ quần áo rộng cùng với mái tóc cắt ngắn khiến những ánh nhìn ban đầu ngỡ cô là con trai. Nhưng cô có một quả tim nhiều nghị lực và ước vọng vươn lên. 

12 năm liền, cô luôn là học sinh giỏi qua các cấp học. Cô được một quỹ học bổng nước ngoài đài thọ chi phí học tập từ lớp 9 tới lớp 12 với giá trị học bổng hằng năm 20 triệu đồng. Trong lớp 12/2 Trường THPT Hoàng Hoa Thám, Ngọc là học sinh duy nhất được nhận học bổng đó. 

Với cô học bổng không chỉ là sự ghi nhận thành tích, mà còn là động lực phấn đấu để đạt được bởi cô hiểu rằng với hoàn cảnh của mình nếu muốn học cao hơn cần phải có nguồn học bổng hỗ trợ.

Gánh cá của mẹ gánh cả cuộc đời

Mang giấc mơ làm bác sĩ nhiều năm qua, bất kỳ thành tích và sự cố gắng nào đạt được đều nhắm hướng về giấc mơ một ngày khoác lên mình chiếc áo blouse trắng. 

Giải nhì cuộc thi học sinh giỏi môn sinh học cấp thành phố là một trong những thành tích cô đạt được trên con đường hiện thực hóa giấc mơ. Những ngày đất nước chìm trong dịch bệnh, nhìn từng đoàn y bác sĩ, sinh viên trường y lên đường chi viện các nơi tâm dịch lòng Ngọc thổn thức. Cô ước mình được hòa cùng dòng người ấy để cống hiến sức mình cho trận chiến với COVID-19. 

Ngọc bảo sinh viên y khoa luôn trong trạng thái bận rộn, một buổi đến trường một buổi đến bệnh viện, thời gian rảnh rỗi không nhiều nên cô có một ý tưởng làm thêm cực kỳ táo bạo là xin phục vụ dịch vụ tang lễ, trang điểm thi hài. Cô gái nhỏ không coi đó là việc kiêng kỵ hay đáng sợ mà ngược lại, xem đây là cơ hội phục vụ việc học tập ngành y của mình.

Bà Phạm Thị Tín, mẹ của Ngọc, nay 54 tuổi nhưng trông dày dạn gió sương hơn nhiều bởi những dấu vết khắc khổ cần lao in hằn trên gương mặt. Chồng mất vì đột quỵ gần 20 năm qua, một tay người phụ nữ này chăm lo chuyện ăn học cho 4 người con tới cao đẳng, đại học. 

Để chu toàn cho bầy con ăn học thành người, bao năm qua bà Tín trở dậy từ giữa khuya quang gánh ra bến cá Thọ Quang thu mua tôm, cá rồi quẩy lên chợ Mai bán bưng tới lúc mặt trời lên đỉnh đầu mới thất thểu quay về. 

Những hôm biển được mùa cá, bà mua thêm ít cá đét, cá hố về cho Út Ngọc xẻ mang phơi khô, dành bán cho bà con quanh xóm mùa mưa gió. Nhưng mấy tháng nay Đà Nẵng bùng dịch, chợ Mai đóng cửa, những chiếc thuyền của ngư dân Thọ Quang cũng nằm bờ, đôi gánh treo lặng lẽ một góc. Cái ăn hằng ngày phải tằn tiện hết mức nhưng bà Tín vẫn lo không kham nổi suất phí nhập học cho con gái. Đó là chưa kể nhà trường tổ chức dạy học online, Ngọc vẫn chưa có cái máy tính để theo dõi bài giảng.

Cách nhà Ngọc vài bước chân là nhà tổ trưởng tổ 65 Trịnh Đình Quảng, người hiểu rất rõ gia cảnh mẹ con Ngọc. Mấy tháng mùa dịch, biết hai mẹ con thiếu thốn nên mỗi khi có các tổ chức phát quà hỗ trợ, tổ trưởng Quảng luôn ưu tiên cho nhà Ngọc một suất để san sẻ phần nào khó khăn. 

"Ở tổ này, học hành giỏi giang được như cháu Ngọc không phải nhiều. Bản thân tôi chỉ là hàng xóm mà cũng được vui lây" - ông Quảng chia sẻ.

Mọi giá cho con học hành tử tế

Như nhớ lại những năm tháng tuổi thơ, bà Tín bật khóc nức nở tự trách mình không được học hành tới nơi tới chốn nên không lo nổi cho con. Những định kiến lạc hậu khi ấy không khuyến khích phụ nữ học tập nên mới tuổi 13, các chị em bà đã lên rừng hái củi, xuống ruộng cấy lúa, trồng khoai. Thất học và nghèo khó bám lấy các chị em bà như là số phận.

Bởi thế, bà quyết tâm bằng mọi giá phải cho các con được học hành tử tế, thoát khỏi vòng luẩn quẩn của thế hệ mình. Từ khi chồng mất, cuộc sống khó khăn, bà Tín hầu như chỉ lo được rau cháo qua ngày. Lâu dần ăn uống theo mẹ mà Ngọc trở thành người ăn chay, không biết ăn thịt cá. Bà lo con gái một thân mình nơi đất khách rồi đây tự xoay xở cho cuộc sống mà nước mắt rơi lã chã trên gương mặt chai sạm!

Giấc mơ bác sĩ của cô gái nhỏ làng biển - Ảnh 5.

Đồ họa: NGỌC THÀNH

Tân sinh viên khó khăn hoặc người giới thiệu có thể gửi hồ sơ học bổng Tiếp sức đến trường tại đây: tiepsuc.tuoitre.vn.

12 năm và nỗi sợ triền miên 12 năm và nỗi sợ triền miên 'mẹ cho nghỉ học'

TTO - Luôn nhịn đói mỗi sáng, luôn lăn lộn mọi việc mà không sợ bạn bè cười chê, chỉ sợ gia đình nợ nần để rồi dang dở giấc mơ đến trường, đó là câu chuyện của Đặng Văn Lợi, lớp 12A10 Trường THPT Linh Trung (TP Thủ Đức, TP.HCM).

TẤN LỰC
Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận
    Bình luận Xem thêm
    Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận