
Các bác sĩ đang thực hiện ghép tạng cho một bệnh nhân - Ảnh: Bệnh viện cung cấp
Ít người nhìn thấy phía sau một ca cấp cứu thành công là những ca trực kéo dài 24 giờ, là buổi sáng chưa kịp chợp mắt đã phải tiếp tục rút kinh nghiệm chuyên môn, hội chẩn ca khó, ký hồ sơ bệnh án, rồi quay lại buồng bệnh.
Ở nhiều bệnh viện tuyến đầu, trong một ca trực, một bác sĩ có thể tiếp nhận từ 50 - 100 bệnh nhân. Mỗi quyết định sinh tử được đưa ra trong vài phút, thậm chí vài giây, trong tình trạng mệt mỏi, thiếu ngủ và áp lực liên tục.
Chúng ta quen đòi hỏi y tế không được sai sót, không được chậm trễ (tất nhiên rồi) và không được phép "cau có" kể cả đang rất mệt mỏi, trong khi phía sau chiếc áo blouse cũng chỉ là những con người bằng xương bằng thịt đang làm việc tận lực, đưa ra những quyết định kịp thời và chính xác. Giữa áp lực đó, người thầy thuốc vẫn lặng lẽ tạo nên những điều đáng tự hào.
Như về ghép tạng, một ngành y tế chuyên sâu bậc nhất trên thế giới, tính đến tháng 2-2026 Việt Nam đã thực hiện khoảng 10.600 ca.
Từ một lĩnh vực từng được xem là xa vời ở Việt Nam, ghép tạng hiện nay trở thành cơ hội sống cho hàng ngàn người bệnh.
Những ca ghép đa tạng, những ca ghép từ người cho chết não, hay những "chuyến bay sự sống" đưa trái tim vượt hàng ngàn cây số từ Hà Nội vào TP.HCM trong chưa đầy 6 giờ là kết quả của sự phối hợp chính xác đến từng phút từng giây giữa bác sĩ, điều dưỡng, cảnh sát giao thông và phi hành đoàn.
Giữa đêm vắng, những tiếng còi hú dẹp đường không chỉ là chuyến xe cấp cứu, mà là hành trình của sự tử tế.
Có những sự ra đi không phải là dấu chấm hết, mà là sự bắt đầu của những mầm sống mới. Mọi người có lẽ còn nhớ ca hiến tạng của người thanh niên 20 tuổi ở Vũng Tàu.
Chàng trai nằm xuống ở tuổi đôi mươi nhưng trái tim anh vẫn đập, lá gan vẫn sống, hai trái thận vẫn lọc và đôi mắt vẫn tiếp tục ngắm nhìn cuộc đời trong những cơ thể khác.
Cảm ơn người mẹ vĩ đại đã nén đau thương để thực hiện di nguyện của con mình. Và hơn hết, những người thầy thuốc, với tài năng và lương tâm nghề nghiệp, đã biến di nguyện của người đã khuất và niềm tin của người mẹ trở thành sự thật. Để cái chết không mất đi mà trở nên bất tử.
Và còn nhiều, rất nhiều thành tựu khác nữa của ngành y, của người thầy thuốc... Xã hội đôi khi đòi hỏi thầy thuốc phải hoàn hảo như máy móc, trong khi lại quên rằng họ đang làm việc bằng trái tim và trí óc của con người; khi kỳ vọng vượt quá sức chịu đựng, sự thấu cảm trở thành điều xa xỉ.
Nhưng áp lực kinh khủng nhất không nằm ở chuyên môn, mà ở những "cơn sang chấn" tâm lý tại phòng cấp cứu. Trong sự nóng ruột, không ít người nhà đã dùng lời nói nặng nề, thậm chí là hành động bạo lực tấn công thầy thuốc.
Họ không hiểu rằng quy trình cấp cứu là ưu tiên người nặng nhất, chứ không phải người đến trước nhất.
Những sự cố này không chỉ đe dọa sinh mạng người thầy thuốc, mà còn bào mòn sức khỏe tâm thần, làm rạn vỡ niềm tin của những người đang dốc lòng cứu sống người bệnh.
Khi thầy thuốc phải làm việc trong nỗi sợ hãi và sự đối phó thường xuyên thì việc đó không còn là bi kịch riêng của ngành y, mà là nỗi buồn chung của cả xã hội.
Tri ân thầy thuốc đôi khi không cần điều gì lớn lao. Chỉ cần một ánh nhìn thấu hiểu, một lời nói cảm thông, và một niềm tin rằng ngành y Việt Nam, dù còn nhiều áp lực, vẫn đang nỗ lực hoàn thành tốt nhất thiên chức bảo vệ sức khỏe cho mọi người - sức khỏe của nhân dân.
Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận