04/01/2026 10:32 GMT+7

Những xóm trọ 'ngủ nướng' đầu xuân

Ở xóm trọ của tôi, mọi thứ đơn giản khi mùa xuân bắt đầu từ những buổi "ngủ nướng" kéo dài đến tận trưa tròn bóng.

xóm trọ - Ảnh 1.

Ảnh minh họa: NGỌC PHƯỢNG

Đầu năm, người ta hay nói chuyện bắt đầu. Nhưng bắt đầu từ đâu? Từ bữa ăn sáng, từ tiếng pháo hoa hay từ lời chúc tụng?

Cả khu trọ yên ắng ngày đầu năm

Mấy lao động ở đó quanh năm dậy sớm hơn mặt trời, cuối cùng cũng có dịp "trả thù đời bằng giấc ngủ". Người nằm vắt ngang giường, người co chân lên như con tôm hấp quá lửa, người khác còn ngủ mà miệng mấp máy, chắc đang thương lượng trong mơ với bà chủ trọ về chuyện giảm tiền phòng năm mới.

Cả khu trọ im ắng, yên bình như một phiên chợ chưa kịp mở, nhưng là phiên chợ của sự nghỉ ngơi, của những ước mơ được nằm thêm năm phút rồi thành... năm giờ.

Bà chủ trọ cũng không nỡ đánh thức ai. Mấy ngày đầu năm, bà ấy đi ngang dãy phòng mà bước chân nhẹ như mèo, sợ người ta giật mình tỉnh giấc rồi nhận ra cuộc đời vẫn còn bộn bề, lại buồn thêm. Bà hiểu hạnh phúc đôi khi chỉ là được ngủ sâu mà không cần lo lắng điều gì, dù chỉ trong vài ngày ngắn ngủi.

Ngoài sân trọ, mấy chậu cây cảnh thuê về để trang trí đứng chen chúc, có cây được chăm tưới kỹ lưỡng, có cây bị quên khô cong mà vẫn kiên cường không héo, như con người nơi này, thiếu thốn mà bền bỉ, lam lũ mà không chịu gục đầu.

Gom góp những ước mơ trong đêm cuối năm

Tôi nhớ đêm cuối năm, xóm trọ mở nồi lẩu góp, không phải cao lương mỹ vị gì nhưng nguyên liệu thì "đậm chất kinh tế chia sẻ": vài cọng rau còn sót lại trong tủ lạnh, mấy miếng đậu hũ khuyến mãi mua một tặng một, ít chả cá ai đó gửi từ quê lên đông cứng như cục ký ức lạnh đầu mùa. Mỗi người góp một chút, cuối cùng thành nồi lẩu đủ đầy hơn cả những gì họ có riêng lẻ trong một năm.

Nâng ly nước ngọt, có người chợt nhận ra cái ly của mình chính là cái ly cũ đã theo bản thân từ những ngày đầu mới lên thành phố. Một cái ly nhựa mờ đục, không sang trọng nhưng rơi không bể, uống không sợ đổ, như một người bạn trầm tính nhưng bền gan.

Ly từng chứng kiến những buổi sáng vội vã pha mì gói, những đêm khuya pha cà phê rẻ tiền mà bàn chuyện đổi đời, những lần cụng ly thay cho cái bắt tay khi vừa nhận lương mà đã lo tính chuyện gửi về quê.

Ly cũ biết cả những giấc mơ không thành lời: mua cho mẹ già cái áo mới, sửa lại mái nhà đã dột, mua cho sắp nhỏ cái xe đạp để đi học không phải lội bùn sau mưa.

Ly không phán xét, không bình luận, chỉ lặng lẽ đựng nước và đựng cả những hy vọng chưa kịp khui nắp.

Mùa xuân bắt đầu từ những điều bình dị

Sáng đầu năm, thành phố tỉnh dậy với tiếng xe thưa thớt hơn. Ngoài chợ, mấy quán nước mở hàng sớm. Khách đầu năm uống gì? Cũng đủ thứ nhưng vui nhất là cảnh người ta gọi nước như đang gọi ước mơ:

"Cho tui ly trà đá mát mẻ. Năm nay đừng nóng tính nữa nghe!".

"Cà phê sữa ít ngọt thôi. Cuộc đời ngọt vừa phải cho đỡ ngán!".

"Nước chanh cho nhiều đá xíu. Để lạnh đầu rồi tỉnh táo, bớt tin lời sale bất động sản!".

Những người đi làm xa quê mang theo nhiều "chiếc ly cũ" khác nhau trong đời. Có ly thủy tinh long lanh, có ly nhựa bền gan, có ly sứ sứt mẻ nhưng vẫn giữ được âm thanh khi cụng. Dù ly gì, cuối cùng cũng chỉ để đựng nước, đựng những lời chúc, đựng ước mơ và đựng lòng biết ơn một năm đã qua.

Năm mới 2026 đã tới, như một trang giấy vừa mở, mực còn thơm, chưa bị gạch xóa điều gì. Người lao động xóm trọ ước được nghỉ ngơi nhiều hơn, được sống nhẹ hơn, được nhìn thấy thành phố không chỉ trong ánh đèn đứng bóng mà còn trong ánh đèn của những buổi tối thong dong đi dạo, không phải lo chuyện ngày mai.

Người xa quê ước gì? Ước đường về gần hơn trong lòng dù có xa ngàn cây số. Ước những cái ly cũ trong đời vẫn tiếp tục được nâng lên trong những dịp đoàn viên, không cần phải đẹp, chỉ cần còn đựng được yêu thương và hy vọng.

Mùa xuân 2026 bắt đầu từ những điều bình dị như vậy, từ một cái ly cũ, một giấc ngủ sâu, một nồi lẩu góp, một giọng nói quê nhà vang lên trong điện thoại. Những điều nhỏ xíu, mộc mạc, đôi khi chẳng ai đưa lên bản tin thời sự nhưng nếu thiếu chúng, mùa đoàn viên sẽ trống rỗng biết bao.

Những xóm trọ "ngủ nướng" đầu xuân - Ảnh 1.Tết đã về tới khu trọ công nhân

Không khí Tết đã chộn rộn tại khu nhà trọ Hưng Lợi 2 (TP Tân Uyên, tỉnh Bình Dương), khi nhiều công nhân rôm rả bàn chuyện xuân sang.

Trở thành người đầu tiên tặng sao cho bài viết 0 0 0
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên

    Tuổi Trẻ Online Newsletters

    Đăng ký ngay để nhận gói tin tức mới

    Tuổi Trẻ Online sẽ gởi đến bạn những tin tức nổi bật nhất