TRÚC NGUYỄN
Thông tin chung
Sự nghiệp/ hoạt động
Bài viết
Video
Cứ mỗi độ Tết đến, nhiều bạn trẻ lại sợ những câu hỏi quen thuộc.
Có những năm mới đến bằng những màn countdown rực rỡ trên quảng trường, bằng tin nhắn chạy không kịp đọc trong điện thoại. Nhưng cũng có những năm mới đến rất khẽ bằng một nét mực run, kéo dài trên tấm thiệp giấy mỏng...
Những ngày cuối năm là chuỗi giỗ chạp. Giỗ ông, giỗ bà, giỗ những người đã mất từ rất lâu.
Với nhiều cặp vợ chồng, câu hỏi mỗi độ cuối năm đôi khi chỉ ngắn ngủn trong mấy chữ: "Tết này mình về nhà ai?".
Bà Én dáng lom khom, cái nón lá cũ lệch nghiêng, ai nhìn vô cũng tưởng bà đang tìm gà lạc. Nhưng không phải, bà đang trồng lại mấy cây cúc vàng, vạn thọ đỏ - mớ hoa Tết.
Trong nhà tôi, mùa Tết không bắt đầu bằng tiếng chổi quét sân, không mở màn bằng mùi bánh tét thơm nồng hay sắc đỏ của câu đối mới. Tết bắt đầu đơn giản hơn, chỉ bằng một thay đổi rất nhỏ nơi mẹ: đi làm tóc.
Tết, từ mốc thời gian trong lịch, đã thành một phép toán trên tờ giấy nháp tài chính của những người xa quê: Đi hay ở lại? Về tay không hay về kèm phong bì?
Ở cái xóm nhỏ ven sông, cứ chừng qua tháng chạp là má tôi bắt đầu nhắc tới Tết bằng một câu nghe quen tai dữ lắm.
Nhiều người trẻ cứ than thở về deadline nhưng vẫn lướt mạng xã hội cho thấy sự mâu thuẫn giữa nhận thức áp lực công việc và việc trì hoãn công việc.
Những ngày sắp chạm Tết, mạng xã hội đầy ắp hình ảnh bạn bè cùng tuổi: người khoe bụng bầu, người khoe con đầu lòng, người đã hai đứa, ba đứa. Thời gian cũng hối hả gấp gáp hơn. Những tấm thiệp cưới đến dày đặc.
Lương tháng hơn 18 triệu đồng, sau khi trừ tiền thuê trọ, ăn uống, đi lại, số tiền tiết kiệm mỗi tháng chỉ khoảng 3-4 triệu.
Ở xóm trọ của tôi, mọi thứ đơn giản khi mùa xuân bắt đầu từ những buổi "ngủ nướng" kéo dài đến tận trưa tròn bóng.
Quản lý có thể giao việc qua nhóm chat vào ban đêm, cuối tuần. Nhân viên không dám tắt chuông báo vì lo bỏ lỡ việc của công ty.
Có một câu hỏi quen thuộc với không ít người lao động: 'Nghỉ việc ngay bây giờ, hay ráng thêm một hai tháng để nhận thưởng Tết rồi đi?'.
Mưa đổ xuống mái tôn không còn là tiếng rào rào quen thuộc. Nó giống như những nhát gõ mạnh mẽ vào trí nhớ của mỗi người.