Tag: Cuộc thi viết Mái ấm ngày xuân

Mọi người vẫn luôn nhớ và chờ ông về ông ạ

Khi những làn gió heo may cuối thu khẽ khàng rút lui, trả lại bầu trời cho hơi lạnh mảnh của mùa đông trở về, cũng là lúc đất trời khẽ vang lên hồi chuông nhắn hẹn cho những tháng cuối năm đang cận kề.

Nơi yêu thương tìm về

Tiết trời những ngày mùa đông Tây Bắc dịu dàng, se sắt đầy thương mến. Xa xa nơi những triền nương vạt đồi của bà con những bông mận, mơ nở sớm khẽ rung rinh dưới ánh nắng vàng tươi nhè nhẹ.

Năm ni cực, nhưng chính vì cực mới biết nhà còn quý cỡ mô

Cơn bão cuối mùa năm ấy quét qua miền Trung dữ dằn như thể muốn thử sức chịu đựng của người dân quê tôi.

Nhà từ đường

Nhà từ thuở chỉ là nhà thật ấm áp xiết bao. Nơi đó mấy đứa con quấn quýt bên cha mẹ mỗi tối. Là nơi có tiếng cười đùa của mấy chị em, tiếng làu bàu của ông bố già không quen nghe nhạc trẻ.

Ngôi nhà luôn chờ đợi những mùa Tết đoàn viên

Ngôi nhà của ba mẹ tôi nằm lặng lẽ ở cuối một con dốc nhỏ, nơi chiều xuống lúc nào cũng đọng lại những vệt nắng vàng như tơ.

Nơi mẹ giữ hộ mùa xuân

Có những buổi chiều tháng Chạp, đứng trước cánh cổng đã bạc màu thời gian, tôi bỗng nghe mùi khói bếp lẫn trong gió như tiếng thì thầm của một ngôi nhà đã chứng kiến quá nhiều mất mát.

Mái ấm sau những ngày dông bão

Tôi về quê khi trận lũ cuối mùa vừa rút, mang theo hơi lạnh mằn mặn của miền Trung. Con đường làng còn vương đất cát, những lùm cây ngã rạp như vừa trải qua trận thở dài của đất trời.

Điều cha mong ước

Hôm trước, khi đang đợi xe buýt ở một trạm dừng gần làng đại học, tôi nhìn vu vơ thì thấy một phong thư nhỏ nằm dưới chân.

Mãi thương nhớ ngôi nhà của ngoại

Má tôi là con gái đầu lòng của ngoại. Khi má lập gia đình, ngoại vẫn giữ lại ở cùng. Ba má và lần lượt 6 anh em tôi cũng sinh ra và lớn lên trong ngôi nhà ấy - ngôi nhà của ngoại.

Dáng má in hằn trên vách đất, bên bếp lửa củi chiều cuối năm

Sài Gòn se se lạnh làm cho tôi nhớ quê, nhớ má da diết. Nhớ cái lạnh như cắt da thịt ở quê nhà Quảng Ngãi trong những ngày giáp Tết. Nhớ những mùa Tết thời còn thơ dại, nghèo khó nơi quê nhà với má.