
Các cụ ở khu tập thể Nam Đồng vẫn có thói quen ra sân chung trò chuyện
Rồi tiếng gọi nhau từ ban công đối diện - nơi những "chuồng cọp" đan chéo như những chiếc lồng treo lơ lửng giữa không trung.
Ở đây, không gian riêng tư luôn mở hé sang nhà bên cạnh và đời sống cá nhân hiếm khi tồn tại trong trạng thái khép kín hoàn toàn.
Quá chật hẹp nên phải biết nhường nhịn, giúp nhau
Ít ai nghĩ rằng chính từ những khối nhà chật hẹp này, một hình dung sớm về đời sống đô thị hiện đại của Hà Nội đã được kiến tạo. Trước khi TP bước vào kỷ nguyên thang máy, bãi đỗ xe ngầm và căn hộ cao tầng, khu tập thể từng là câu trả lời gần như duy nhất cho bài toán nhà ở của một thủ đô vừa bước ra khỏi chiến tranh.
Sau Hiệp định Genève năm 1954, miền Bắc bước vào giai đoạn phục hồi và tái thiết trong điều kiện thiếu thốn trầm trọng. Hà Nội tiếp quản vai trò trung tâm hành chính - chính trị, dân số tăng nhanh trong khi quỹ nhà ở gần như trống rỗng. Nhà ở khi ấy không chỉ là nhu cầu sinh hoạt mà còn là vấn đề an sinh cấp bách.
PGS.TS.KTS Phạm Thúy Loan - nguyên Phó viện trưởng Viện Kiến trúc quốc gia, người đã trải qua tuổi thơ trong một khu tập thể cũ - nhớ lại rằng giải pháp ban đầu của chính quyền không phải xây mới mà là chia sẻ.
Những biệt thự và nhà ở của người Pháp và người Việt di cư được trưng dụng. Các gia đình tư sản, gia đình có nhà rộng được vận động chia không gian sống cho nhiều hộ khác cùng ở.
"Một ngôi nhà lớn có thể phải chia cho năm, sáu gia đình. Mỗi hộ chỉ có một phòng rất nhỏ, diện tích bình quân chưa tới 2m2/người. Bếp và nhà vệ sinh dùng chung", bà Loan nói.
Không gian chật hẹp buộc con người phải học cách nhường nhịn. Cũng từ đó những tập quán sinh hoạt chung dần hình thành: chia nhau giờ nấu ăn, xếp hàng lấy nước, trông con cho nhau. Đó là nền tảng xã hội đầu tiên cho mô hình nhà ở tập thể sau này.
Những khu tập thể đầu tiên của Hà Nội ra đời trong bối cảnh ấy. Chúng thường là các dãy nhà cấp 4, một hoặc hai tầng, xây bằng gỗ và gạch thô, mái tranh hoặc mái ngói đơn giản. Mỗi khu phục vụ một cơ quan, nhà máy hoặc đơn vị nhà nước, thường nằm sát nơi làm việc. Nhà ở khi ấy là phần kéo dài của nơi lao động và đời sống cá nhân gắn chặt với tập thể.
Từ những năm 1960 đến 1990, Hà Nội bước vào giai đoạn bùng nổ xây dựng khu tập thể. Hơn 1.500 khu tập thể được xây dựng trong ba thập niên, chủ yếu là chung cư 4-5 tầng với quy hoạch và thiết kế đồng bộ hơn. Những cái tên như Nguyễn Công Trứ, Trung Tự, Phương Mai, Giảng Võ, Kim Liên hay Thanh Xuân... dần trở thành địa danh quen thuộc trên bản đồ đô thị.
Khu tập thể Nguyễn Công Trứ rộng khoảng 6ha, được xây dựng khá kiên cố so với thời điểm đó. Các khối nhà cao 4 tầng, hành lang chạy dọc ở giữa. Tuy nhiên mỗi căn hộ chỉ có một phòng; bếp, bể nước và khu vệ sinh vẫn dùng chung. Đời sống riêng tư tồn tại trong trạng thái mong manh, phải được thương lượng từng ngày giữa các hộ gia đình.
Một bước ngoặt quan trọng đến vào năm 1960, khi Hà Nội ban hành chính sách xây dựng cơ bản mới, cho phép mở rộng các khu tập thể quy mô lớn ra ngoài khu phố cổ. Khu tập thể Kim Liên là khởi đầu cho xu hướng này. Việc xây dựng kéo dài gần một thập niên, tạo ra hơn 90.000m2 sàn, đủ chỗ ở cho khoảng 20.000 người.
Ở Kim Liên, kỹ thuật xây dựng hiện đại hơn bắt đầu được áp dụng: cột, dầm, sàn bê tông cốt thép đúc tại chỗ với sự hỗ trợ kỹ thuật từ Liên Xô và Trung Quốc. Không gian sống tuy vẫn khiêm tốn nhưng đã có dấu hiệu của một đời sống đô thị hoàn chỉnh.
Sau Kim Liên, Trung Tự tiếp tục nâng cấp mô hình khu tập thể. Các khối nhà cao 5 tầng, mỗi căn hộ có 2 phòng, bếp và vệ sinh khép kín. Thiết kế hướng Đông - Nam giúp các căn hộ đón gió mát tự nhiên. Quan trọng hơn, Trung Tự được quy hoạch như một đơn vị ở hoàn chỉnh với nhà trẻ, trường học và sân chơi nằm ở trung tâm - một tư duy quy hoạch tiến bộ so với bối cảnh lúc bấy giờ.
Đến thập niên 1980, khu tập thể Giảng Võ ra đời cho thấy bước tiến rõ rệt trong cách tiếp cận hạ tầng và cảnh quan. Mặt bằng được san nền theo nguyên tắc cân bằng đào đắp, giúp thoát nước hiệu quả. Hồ Giảng Võ được giữ lại như một yếu tố sinh thái và cảnh quan - một quyết định mà nhiều khu đô thị mới ngày nay phải nhìn lại với sự tiếc nuối.

Mỗi cầu thang ở khu tập thể cũ có từ 20-30 gia đình đi chung và đang xuống cấp nặng nề - Ảnh: T.LÊ
"Di sản" một lối sống tập thể
Khu tập thể Thanh Xuân Bắc và Thanh Xuân Nam xây dựng từ năm 1981 đến 1987 được xem là dấu mốc khép lại mô hình nhà ở tập thể của Hà Nội. Các căn hộ ở đây hoàn toàn độc lập, có bếp và nhà tắm riêng theo kiểu phương Tây, nhiều phòng chức năng, với diện tích bình quân khoảng 6,2m2 mỗi người.
Cho đến nay nhiều khối nhà ở Thanh Xuân vẫn còn khá chắc chắn, tiếp tục là nơi sinh sống của hàng nghìn hộ dân.
Nhìn lại lịch sử, theo PGS.TS.KTS Phạm Thúy Loan, khu tập thể không chỉ là giải pháp nhà ở mà là một loại hình không gian đô thị đặc biệt - sản phẩm của nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung, đồng thời là cái nôi của một lối sống cộng đồng mới. Trong những hành lang chung, sân tập thể và cầu thang hẹp, người Hà Nội học cách sống gần nhau, giống như cấu trúc làng xã được đưa vào môi trường đô thị.
Giữ gìn vệ sinh chung, một trong những hoạt động gắn kết những người dân trong khu tập thể mỗi ngày. Hành lang chung, cầu thang chung, sân chung của mỗi dãy nhà tập thể đều được phân công nhau làm. Ngoài các ngày thường, người dân còn có những đợt tổng vệ sinh, một gia đình một thành viên tham gia.
Hay những buổi xếp hàng mua thực phẩm, đợi xách nước, tắm giặt ở bể nước công cộng hoặc giúp nhau đẩy xe, xách đồ nặng giúp hàng xóm lên cầu thang. Trẻ con chạy sang nhà nhau chơi vô tư. Người lớn giúp nhau trông con hộ khi ba mẹ chưa đi làm về, thời đói kém giúp nhau cho vay đồng tiền, bát gạo khi lương chưa kịp lĩnh mà nhà thì đông người.
Rồi những đêm hè mất điện, người dân trải chiếu ở cầu thang chung ngồi hóng mát, tám chuyện nhau. Rồi mỗi năm Tết đến, xuân về cùng nhau gói luộc bánh chưng. Đêm giao thừa và những ngày Tết họ rủ nhau đến từng nhà chúc Tết... điều này trở thành kỷ niệm đẹp của các cư dân thời kỳ đầu được phân đến ở khu tập thể.
"Với thế hệ chúng tôi, khu tập thể là cả một bầu trời ký ức", bà Loan kể nhớ những cầu thang có ánh sáng xuyên qua hoa bê tông, những sân chung rợp bóng cây, những buổi chiều trẻ con chơi đùa giữa hai khối nhà. "Cuộc sống lúc đó rất khó khăn nhưng chúng tôi đã hạnh phúc theo cách của mình".
Giữa Hà Nội hôm nay - nơi những tòa tháp kính mọc lên ngày càng dày - các khu tập thể cũ thường bị nhìn như những mảng ký ức lỗi thời. Nhưng nếu bước qua cổng khu, rời xa tiếng xe cộ ngoài phố lớn, người ta vẫn có thể cảm nhận được một nhịp sống khác: chậm hơn, cũ hơn nhưng gắn bó, chan hòa.
Trước khi bị thay thế bởi những công trình mới, các khu tập thể cũ vẫn đứng đó như một phần không thể tách rời của TP. Chúng không chỉ kể câu chuyện về nhà ở mà còn kể về một thời người Hà Nội đã học cách ở chung và coi đó là một giá trị.
*********************
Từng có chuyện hai năm sau ngày cưới, vợ chồng vẫn chưa thể có con vì phòng tân hôn có cả ông bà, bố mẹ và các em ngủ chung trong một căn tập thể diện tích chỉ 20-25m2.
>> Kỳ tới: Đám cưới thời không có phòng tân hôn
Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận