
Nguyên đơn đòi cháu gái trả 240 triệu đồng với chứng cứ là bản ghi âm cuộc gọi đòi nợ - Ảnh: AI tạo
Ngày 6-9, Tòa án nhân dân tỉnh Cà Mau cho biết vừa phát hành bản án phúc thẩm giải quyết vụ tranh chấp hợp đồng vay tài sản giữa nguyên đơn là bà T.T.L. và bị đơn là vợ chồng bà N.T.N..
Cung cấp chứng cứ là bản ghi âm đòi nợ
Theo nội dung đơn khởi kiện, bà L. là dì ruột của bà N.. Tháng 11-2016, bà N. hỏi bà mượn tiền để làm vốn mua bán quần áo.
Bà L. đồng ý nên rút 250 triệu đồng từ ngân hàng đưa cho bà N.. Do là dì cháu nên hai bên không viết biên nhận nợ. Sau khi vay một thời gian thì bà N. đã trả 10 triệu đồng tiền gốc.
Thời gian đầu bà N. có đưa tiền lãi nhưng không đầy đủ. Đến dịch COVID-19, bà N. không đưa tiền lãi, cũng không trả gốc. Nguyên đơn bà L. có ghi âm cuộc gọi đòi nợ đứa cháu. Vì vậy bà L. yêu cầu tòa án buộc vợ chồng bà N. liên đới trả cho bà 240 triệu đồng và lãi đến ngày xét xử.
Tuy nhiên, vợ chồng bà N. cho rằng mình không vay, mượn tiền của bà L., trước đây có mượn tiền qua lại nhưng chỉ vài triệu và đã trả xong. Bà N. cho rằng những đoạn ghi âm bà L. giao nộp cho tòa án không phải giọng nói của mình. Vì vậy, bị đơn không đồng ý yêu cầu khởi kiện của nguyên đơn.
Xử sơ thẩm, Tòa án nhân dân khu vực 1, Cà Mau chấp nhận một phần yêu cầu khởi kiện của nguyên đơn, buộc vợ chồng bà N. trả cho bà L. tiền gốc và lãi là 322 triệu đồng. Sau đó, phía bị đơn đã kháng cáo bản án và đề nghị giám định giọng nói trong bản ghi âm.
Cấp phúc thẩm: Đoạn ghi âm không đủ giá trị pháp lý
Xử phúc thẩm, Tòa án nhân dân tỉnh Cà Mau nhận định, tại cấp sơ thẩm, tòa án đã đánh giá nội dung các đoạn ghi âm do bà L. cung cấp.
Cụ thể, tại file ghi âm ngày 20-10-2022 có nội dung đối thoại giữa các bên, trong đó người đòi tiền đề cập đến số tiền 240 triệu đồng và người còn lại không phản đối, đồng thời hứa hẹn sẽ trả.
Bà L. xác định người đòi tiền là bà và người hứa trả tiền là bà N.. Quá trình tham gia tố tụng tại cấp sơ thẩm, mặc dù bị đơn không thừa nhận giọng nói trong đoạn ghi âm là của mình nhưng lại không yêu cầu giám định.
Ngược lại, khi nguyên đơn bà L. có yêu cầu giám định giọng nói để làm căn cứ thì bà N. không hợp tác, không cung cấp mẫu giọng nói để cơ quan chuyên môn tiến hành giám định.
"Việc bà N. không thực hiện quyền và nghĩa vụ chứng minh của mình dẫn đến việc tòa án cấp sơ thẩm căn cứ vào các tài liệu, chứng cứ hiện có do nguyên đơn cung cấp để chấp nhận một phần yêu cầu khởi kiện của bà L. là có căn cứ" - bản án nêu.
Tuy nhiên, sau khi xét xử sơ thẩm, bị đơn kháng cáo và đề nghị được giám định giọng nói. Sau đó, tòa án đã có quyết định trưng cầu giám định giọng nói trong các file âm thanh do bà L. cung cấp.
Đến ngày 10-8-2026, Phân viện Khoa học hình sự ban hành kết luận giám định với nội dung: Không đủ cơ sở kết luận giọng nói của bà N. trong file âm thanh mẫu cần giám định do chất lượng mẫu so sánh kém.
Từ kết luận trên, tòa phúc thẩm đánh giá đoạn ghi âm do phía nguyên đơn cung cấp không đủ giá trị pháp lý để làm căn cứ chứng minh giao dịch vay nợ, trong khi đó không có chứng cứ nào khác chứng minh quan hệ vay mượn.
Vì vậy, tòa phúc thẩm đã chấp nhận toàn bộ kháng cáo của bị đơn, sửa án sơ thẩm, bác yêu cầu đòi nợ của nguyên đơn.
Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận