Chạy cả trăm kilômet mỗi đêm giúp người không may gặp sự cố trên đường

27/04/2020 14:19 GMT+7

TTO - Tối nào người đàn ông tốt bụng này cũng chạy gần trăm kilômet những tuyến đường huyết mạch của thành phố để giúp người không may gặp sự cố trên đường.

Chạy cả trăm kilômet mỗi đêm giúp người không may gặp sự cố trên đường - Ảnh 1.

Thấy ruột xe đã mòn, anh Tùng thay luôn ruột mới tặng cho người xe ôm công nghệ vất vả mưu sinh đêm khuya - Ảnh: MY LĂNG

23h55, ở quốc lộ 13 gần cầu vượt ngã tư Bình Phước (Q.Thủ Đức, TP.HCM), một người đàn ông mặc áo xe ôm công nghệ thất thểu dắt xe máy đi bộ. Người đàn ông chạy xe Dream chở thùng đồ nghề có ghi chữ “Vá xe, đổ xăng miễn phí” ghé lại hỏi thăm.

Người chạy xe ôm công nghệ buồn bã cho hay xe bị cán đinh, dắt bộ hơn 1km mà không tìm được tiệm sửa xe nào mở cửa. "Anh tấp lên lề đi, để tui coi sao", người đàn ông chở thùng đồ nghề nói.

Sau một hồi loay hoay, một chiếc đinh được tìm thấy trong ruột xe. "Cái này ỷ y không kiểm tra là lủng nữa.

Tui tháo ra thấy ruột mòn dữ lắm rồi, vá một hồi chạy lủng cũng dắt bộ tiếp. Thôi khuya rồi, tui thay luôn cái ruột mới cho anh đi an tâm nha. Tui không lấy tiền đâu" - vừa nói anh vừa lấy cái ruột xe ra thay.

Làm việc không lương mỗi đêm

Người chạy xe ôm công nghệ tên Nguyễn Ngọc Thanh rối rít cảm ơn. Anh Thanh - 42 tuổi, nhà ở chợ Tam Bình, Thủ Đức - cảm kích: "Từ đây về nhà tui còn gần cây số nữa. Nếu không gặp được ảnh thì tui phải dắt bộ tới nhà. Có người vá xe đã mừng rồi, không nghĩ ảnh lại còn thay cho cái ruột xe miễn phí. Ở ngoài tiệm làm như này phải hết cả trăm ngàn đồng".

Chưa kịp cất đồ nghề thì một thanh niên khác lững thững dắt xe tới nhờ giúp đỡ. "Giờ mình phải chạy về Dầu Tiếng, Tây Ninh mà nửa đêm nửa hôm xe bị sút sên còn cực hơn bể bánh. Tìm chỗ sửa mà đóng cửa hết rồi. Vô tình gặp anh này mừng quá trời" - Trần Duy Khanh, 20 tuổi, nhân viên giao hàng, nói.

Tăng sên giúp anh Khanh xong, đồng hồ đã gần 1h sáng.

Anh Khanh ngỏ ý gửi tiền, người đàn ông chạy chiếc xe Dream cũ chở thùng đồ nghề xua tay bảo làm miễn phí thôi. Giúp hai người lạ xong, anh lại rong ruổi chạy tiếp trong đêm khuya. "Khoảng 2h sáng tui mới về. Cứ chạy vòng vòng vậy đó. Gặp ai thì giúp" - anh nói.

Rồi anh mỉm cười: "Nãy gặp được, giúp được người ta tui mừng lắm. Chủ ý của mình đi là giúp người ta mau sớm về với gia đình mà.

Đêm hôm khuya khoắt mà phải đẩy bộ ngoài đường cực lắm. Bữa nào đi mà không gặp ai, tui buồn chứ không vui vì biết ngày nào cũng có người hư xe, chứ không phải không có".

Hỏi sao chạy từ 20h tối đến giờ mà không dừng lại nghỉ, anh giải thích: "Ngồi nghỉ lỡ ai bị gì mình đâu có gặp được. Nên tui cứ chạy hoài. Lúc mình ngồi làm cũng giống như nghỉ mệt rồi".

Người đàn ông tốt bụng ấy tên Lê Thanh Tùng, 43 tuổi. Nhà anh ở Q.9 (TP.HCM), nhưng hiện sống nhờ bên vợ ở Q.12.

Gần hai năm nay, tối nào cũng vậy, cứ sau 20h anh Tùng lại xách xe máy chạy quanh những tuyến đường huyết mạch trong thành phố, gặp ai hết xăng, lủng lốp... thì giúp, không lấy tiền.

Anh Tùng làm tài xế xe tải gần 20 năm nay. Trước anh chạy tuyến Đồng Nai, giờ công ty chuyển qua chạy tuyến Cà Mau.

"Chạy một ngày, nghỉ một ngày. Sáng 4h30-5h tui dậy phụ vợ mở cửa bán cà phê, rồi chở hàng xuống Cà Mau. 19h-19h30 về tới nhà. Tắm rửa, ăn cơm, phụ vợ dọn quán, cho con cái vô ngủ rồi xách xe chạy. Đi tới 2h sáng là về" - anh Tùng nói.

Chạy cả trăm kilômet mỗi đêm giúp người không may gặp sự cố trên đường - Ảnh 2.

Tối nào người đàn ông tốt bụng này cũng chạy gần trăm kilômet những tuyến đường huyết mạch của thành phố để giúp người không may gặp sự cố trên đường - Ảnh: MY LĂNG

Miễn phí cũng phải làm bằng cái tâm

"Tui muốn làm chuyện này lâu lắm rồi. Lúc trước có những lần tui đi làm về khuya bị bể bánh xe. Khuya làm gì có tiệm sửa xe nào mở cửa. Tui phải đẩy bộ về đến nhà, mệt dữ lắm.

Tôi cứ nghĩ có một ngày mình sẽ làm chuyện này để giúp đỡ những người bị như mình" - anh Tùng bộc bạch.

Gần hai năm trước, một người bạn bán rẻ cho chiếc xe máy với giá 1,5 triệu đồng. Mua được xe, anh Tùng lên công ty xin cái thùng về sắm sửa đồ nghề làm. Lúc đầu anh chỉ mua một loại ruột xe, nhưng có những chiếc xe dùng ruột lớn hơn nên thay vào nó không phù hợp.

"Mình gắn vô người ta chạy cũng được nhưng không tốt. Sau tui mua thêm một loại ruột mắc hơn. Giờ trong thùng lúc nào cũng có hai loại: ruột lớn, ruột nhỏ.

Thay đúng kích cỡ cho người ta chạy mới yên tâm. Miễn phí thì mình cũng phải làm bằng cái tâm, chứ không phải muốn làm sao thì làm" - anh Tùng nói.

Lịch trình của anh rất quen thuộc: ngã tư Ga, ngã tư Bình Phước, đường Phạm Văn Đồng, ngã tư Bình Triệu, quốc lộ 1, cầu vượt Linh Xuân, Suối Tiên, xa lộ Hà Nội, cầu Sài Gòn, một vòng khu Q.2 rồi quay đầu làm tiếp 1-2 "tour" như vậy mới về nhà.

Anh Tùng cho biết có đêm anh giúp được 9 người, trong đó có tới 5 trường hợp phải thay ruột xe, 2 người vá săm, 2 người đổ xăng. Bữa đó gần 3h sáng anh mới về tới nhà.

Chị Như Ngọc - 36 tuổi, vợ anh Tùng - tâm sự: "Mỗi đêm ảnh đi tui ở nhà lo không ngủ được. Chừng nào ảnh về mới yên tâm. Ảnh hay động viên tui: việc mình làm nhỏ xíu, giúp được bao nhiêu thì giúp, tuy vất vả nhưng để lại cái phước cho con".

Chị Ngọc bảo chồng mình muốn giúp nhất là sinh viên, thợ hồ, công nhân đi làm về đêm. "Gặp những người đó, ảnh tháo cái ruột xe ra thấy lủng hai lỗ là thay cho người ta luôn" - chị Ngọc nói.

Anh Tùng thường không để lại số điện thoại, anh nói có duyên gặp được ai thì giúp người đó.

Nhưng có người vẫn lần ra được số điện thoại của anh. Có lần anh Tùng chạy gần về nhà (Q.12) thì nhận được cuộc điện thoại cầu cứu: chú ơi con bị bể bánh xe ngay dốc Coca Cola (xa lộ Hà Nội).

"Khuya quá giờ không đi cũng tội. Thằng nhỏ gặp mình mừng quá chừng. Nó nghĩ tui không ra.

Nó ở bên Q.10, xuống Thủ Đức tặng hoa mà bạn gái hổng nhận, về tới đây thì bể bánh xe. Vá xong tui không lấy tiền, nó lục trong giỏ ra bịch bim bim bảo chú cầm giùm con tối ăn cho đỡ đói" - anh Tùng mỉm cười kể.

Gần 40 tuổi anh Tùng mới lập gia đình. Cưới nhau đã 5 năm, anh chưa có nhà riêng. "Có người bảo sao không tích cóp mà đi làm ba cái chuyện bao đồng - anh Tùng chia sẻ - Tui nghĩ tích cóp tháng mấy trăm ngàn, một triệu mình cũng đâu có giàu, cũng đâu có làm được gì lớn lao. Trong khi khoản tiền ít ỏi đó mình giúp được người khác thì ý nghĩa hơn".

Trời thương mình, mình thương người Trời thương mình, mình thương người

TTO - Quận 8, TP.HCM có anh Lê Văn Lâu (48 tuổi, quê Tiền Giang) hơn 10 năm qua chắt chiu âm thầm xây nhiều cây cầu gần chục tỉ đồng, xây nhà tình thương, làm thiện nguyện, giúp đỡ những số phận khó khổ tại chính nơi mình lớn lên.


MY LĂNG - VĂN BÌNH
Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận
    Bình luận Xem thêm
    Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận