Thế giới kín bưng và quê hương diệu vợi của Khương Hà

17/11/2019 11:30 GMT+7

TTO - Một tập thơ vừa trình làng, của cây bút trẻ Khương Hà, với nhan đề nói lên nhiều phần cái khẩu khí riêng có của tác giả: Những rời và rạc.

Thế giới kín bưng và quê hương diệu vợi của Khương Hà - Ảnh 1.

Tác giả Khương Hà tại buổi ra mắt tập thơ Những rời và rạc - Ảnh: L.ĐIỀN

Không chỉ khẩu khí, chính khả năng kiểm soát ngôn từ đã khiến cho Khương Hà tạo dựng một không gian kín bưng và rồi trong đó tất thảy mọi suy tư tung tẩy cũng như chiêm nghiệm tưởng tượng kèm với thả lỏng tâm hồn xem thử có điên không... bỗng dưng làm thành thế giới thơ của Khương Hà.

Qua ngần ấy câu chữ trải trên gần 200 trang sách, người ta đều thấy cảm xúc trong từng cấu tứ, nhịp điệu ngôn từ; thấy tình người ấm lạnh qua nhãn quan ráo hoảnh sau khi nước mắt chảy ngược hết vào trong; thấy rờn rợn nỗi hoang vu chẳng hiểu sao lại đi cặp với quê nhà; thấy tác giả tỉnh táo đem cái tôi của mình ra thử nghiệm cho nhiều pha va đập với đời để rồi không ít lần đau ngất đi chỉ vì thương cái tôi ấy quá...

Và rõ nhất là thấy tâm sự của tác giả với Sài Gòn, ở đó có bạn bè, có những người từng không chỉ là một phần của cảm xúc trên hành trình "lọc từ thế giới xung quanh để thấy rõ mình hơn".

Ấy vậy mà cả một thế giới thơ Khương Hà vẫn kín như bưng. Cảm giác như tác giả đã từ chỗ kiểm soát ngôn từ tinh diệu chuyển thành mã hóa tâm sự bằng câu chữ. Điều này khiến người đọc thú vị pha chút căng thẳng: Đây, tất cả là chữ, nhưng thông điệp là gì tùy thuộc vào công việc giải mã của anh. Tác giả lui ra, không đưa cho chìa khóa mà chỉ mỉm cười hiền hiền, như trong buổi ra mắt thơ vừa qua Khương Hà cũng mỉm cười hiền hiền như vậy.

Nhưng đừng nghĩ cách thế ấy kém phần thi vị, bởi với thơ, nhiều khi chỉ cần giao nhau bằng cảm xúc là đủ.

Chẳng hạn như trong tập thơ này, có đoạn ngọt ngào trau chuốt như Đường thi: "Đâu đó trên đỉnh đồi kia/ con chim nhạn cùng đường/ lao vào mưa/ không biết mình đã chết" (Em điên nhức nhối); hay như nấc nghẹn: "đây là Sài Gòn, Sài Gòn/ nơi tất cả cơn mộng tan đi/ chỉ còn lại linh hồn em/ khốn khổ và lưu vong..." (Sài Gòn! Sài Gòn!), những "bản mã" như vậy chỉ cần cảm nhận là đủ phần tâm đắc.

Dịch giả Trần Tiễn Cao Đăng chia sẻ một nhận định sau khi đọc Những rời và rạc, rằng thơ Khương Hà "như cuộc tìm tòi về quê nhà sâu xa của mình, đó là một hành trình cô đơn, và quê nhà tối hậu ấy không phải ở đây, không phải thế giới này, mà như một cõi giới nào để từ đó nhà thơ đi lạc đến đây".

Cũng có thể, biết đâu hành trình ấy lại mang tiếp đến cho chúng ta vài tập thơ nữa.

Em điên nhức nhối

Ở đâu, anh

giấc mơ chết trôi trên sông đêm tỉnh thức?

vắng im cuối cùng

sâu như rừng tàn

cuộn như lửa đỏ

ai thả muội tro xuôi về đông

tiếng thác dội về tây

những hòa thanh bần thần

tung bay chói lọi

Ở đâu, anh

nơi biển lấp đi hàng ngàn ngôi sao?

những vầng trăng không màu mọc lên

từ bụi nước

em trầm đôi chân mình xuống cát

nghe ba chìm

bảy nổi

cơn bão đâu đâu ập về như quá khứ

đâu đó trên đỉnh đồi kia

con chim nhạn cùng đường

lao vào mưa

không biết mình đã chết

thôi thì cứ bay đi

đầu thai thành cơn gió

thay ta về nam

thay ta về núi

thay ta lên dốc hoa vàng

chui vào căn gác nhỏ

nắm một bàn tay cũ

ngủ một trận quên sầu

Ở đâu, anh

những dây trường xuân mọc lên từ ngực

dòng máu biếc đổ về không

cạn tàu

ráo máng

em khóc ai hay

em ngửa mặt cười

em trèo lên cây

em lao ra biển

em lặn ngụp đầm phá

em bay qua truông ngàn

em nhảy múa hiên ngang

em điên nhức nhối

Phải không anh

em là bóng tối

phủ lên đêm một giấc phi thường!

KHƯƠNG HÀ

Đến với Xuân Quỳnh, Lưu Quang Vũ bằng ‘máy bán thơ’ Đến với Xuân Quỳnh, Lưu Quang Vũ bằng ‘máy bán thơ’

TTO - Gần đây bạn đọc trên mạng xã hội lưu truyền nhau những trang thơ rất đẹp in thơ Lưu Quang Vũ, Xuân Quỳnh. Đó là sản phẩm từ 'máy bán thơ' tự động của Thư viện Ơ kìa.

LAM ĐIỀN
Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận
    Bình luận Xem thêm
    Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận