Thứ 2, ngày 29 tháng 11 năm 2021

Ngọn lửa cuộc sống - Kỳ 3: Bài học từ vỉa hè

01/09/2010 06:24 GMT+7

TT - Bà từng xuất hiện như nhân vật lạ: 20 năm sống trên vỉa hè cùng những con chó tật nguyền mà người khác vứt bỏ. Sau khi mục “Nhịp đời qua ống kính” (bài “Vú em của những con chó tật nguyền”, Tuổi Trẻ ngày 8-2-2010) giới thiệu về một người đàn bà vô gia cư cưu mang đàn chó tật nguyền, người ta ùn ùn mang những con chó khuyết tật đến lén bỏ vào chiếc xe kéo chó của bà.

tKMl59ah.jpgPhóng to

Bà Vân và những con chó giờ có nơi ở mới - Ảnh: T.Anh

Vú em của những con chó tật nguyền Kỳ 1: Gặp lại người dân công hỏa tuyến Kỳ 2: Phép nhiệm mầu

Gánh... cuộc đời

Sau mỗi lần đi lượm rác về, bà lại thấy đàn chó của mình ngày một nhiều hơn. Con què quặt, con bị mù hai mắt... Bà chẳng nỡ bỏ con nào. Đến bây giờ trong căn nhà của bà có đến 50 con chó và hơn 10 con mèo. Sau bao năm lây lất cùng chiếc xe kéo chó trên vỉa hè, tưởng rằng niềm tin yêu vào cuộc sống của bà đã bị hư hao, ai ngờ bà vẫn lạc quan nói: “Đời còn nhiều người tốt lắm, ráng sống và góp vui với đời theo cách của mình!”.

Thời gian sau lúc bài báo đăng lên, liên hệ với bà thật khó. Khi thì bà bảo đang đi hỏa thiêu mấy con chó vừa chết, khi lại đang lần mò ở các bệnh viện chó để mang về những con chó bệnh tật bị bỏ rơi. Có lúc bà lại đẩy chiếc xe kéo chó ẩn mình đâu đó. Dường như bà sợ, nhưng hỏi bà nói chẳng biết sợ cái gì.

Tên bà là Nguyễn Thị Bích Vân, nhưng trước đây những người dân quanh Bệnh viện Bệnh nhiệt đới (190 Hàm Tử, P.1, Q.5) vẫn thường gọi là “bà Vân vú em của chó”. Năm nay bà 54 tuổi, không nhà không cửa, không chồng con, sống nhờ vào mái hiên, vỉa hè gần 20 năm qua. Gia tài của bà vỏn vẹn chỉ có chiếc xe đạp, bốn cái chuồng với một bầy chó đủ các loại. Nay thì cuộc sống của bà đã khác, chiếc xe kéo chó ngày nào chẳng còn, thay vào đó là một căn nhà rộng rãi...

Ngày gặp lại, cuộc sống hiện tại của bà Vân đỡ hơn nhiều, nhưng bà vẫn bị ám ảnh bởi những ngày đã qua. Bà kể: “Sau khi báo đăng, người ta ùn ùn tìm đến. Người đi xe hơi, kẻ đi xe đạp. Người một con chó, người hai ba con mèo. Con thì lành lặn, con thì mù cả hai mắt, con thì gãy chân... họ giao hết cho tui. Nhiều người còn chẳng thèm gửi gắm, họ lén khi tui đi lượm rác rồi xích con chó già lại bên chiếc xe kéo. Điện thoại từ các bệnh viện chó cũng nhiều hơn trước, số chó bị chủ bỏ rơi quá nhiều, các bác sĩ thú y gọi điện cầu cứu... Chỉ chưa đến một tuần mà số chó và mèo của tui tăng lên gần gấp ba, nếu trước đây chỉ độ 20 con thì lúc đó có khi lên đến gần 60 con. Nhiều con ốm yếu không qua được, tui lại phải chạy vạy lo tiền hỏa táng cho chúng”.

Không chỉ vậy, nhiều đêm liền sau đó bà chẳng thể nào chợp mắt được vì bọn “cẩu tặc”. Bà trở thành mục tiêu của nhiều tay chuyên bắt trộm chó. Bà nhớ lại: “Tụi nó cứ lởn vởn quanh xe chó hằng đêm. Nhiều đứa còn liều lĩnh hăm dọa: Tui sẽ thịt bà cùng bầy chó! Có đứa lại mặc cả ra giá, xúi tui cứ nhận thật nhiều chó rồi bán lại cho chúng để kiếm tiền. Sợ chúng làm liều, tui phải thức suốt đêm canh bầy chó và lo cho thân mình”.

Cái khó của người đàn bà gầy gò và chiếc xe kéo chó càng tăng thêm khi bầy chó ngày một đông hơn. Người ta không còn cho bà sống tạm bên vỉa hè nữa, bà phải dời đi nơi khác. Không thu nhập ổn định, bà sẽ về đâu với bầy chó mèo hơn 60 con? Bà bấm bụng làm liều, đem cái xe đẩy gắn bó với đời mình gần 20 năm qua rao bán. Rồi bà chạy vạy vay mượn thêm để thuê một căn nhà giữa đồng hoang ở Q.7 (TP.HCM). Đó là những ngày cận tết vừa qua. Lần đầu tiên sau 20 năm, bà và những con chó tật nguyền không phải ngồi ở vỉa hè đón tết.

Chó - người và những chiêm nghiệm sống...

Hỏi bà vì sao lại yêu những con chó đến vậy, bà chỉ nói đơn giản: “Tui nuôi chúng vì muốn giữ gìn sự nghĩa tình của con người. Khi nó khỏe mạnh thì người ta ôm ấp, vuốt ve, khi bệnh tật thì vứt nó ra đường, tại sao lại đối xử tệ như vậy? Nếu không biết ơn nghĩa dù là điều nhỏ nhất thì tệ lắm! Tui đã chứng kiến nhiều cảnh, khi chó bệnh thì họ mang đến gửi cho tui, đến khi thấy nó khỏe mạnh thì nằng nặc xin chuộc lại. Những trường hợp như vậy tui từ chối hẳn, không nhận của họ bất cứ thứ gì...

Nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng buồn như vậy. Có lần tui chứng kiến cảnh một ông già, chẳng biết ông có con cái hay không nhưng mấy chục năm liền chỉ thấy ông thui thủi một mình làm bạn cùng con chó. Đến khi già yếu, biết mình khó qua khỏi ông mới mang nó đến gửi tui. Thấy cảnh ông già rơm rớm nước mắt chia tay nó mà tui không thể nào cầm lòng được. Sau đó mấy lần ông có ghé thăm rồi bặt tin... Mới đây tui mới biết ông cụ vừa qua đời. Vậy đó, tui nuôi chúng như một sự chia sẻ về tinh thần với chủ nhân của chúng...”.

Còn nhớ sau khi bà dời về Q.7, một số người tốt bụng vẫn tìm đến nơi vỉa hè cũ để gặp bà. Không thấy bà, họ hỏi han những người quanh đó để xin số điện thoại, địa chỉ của bà. Biết họ tìm bà để giúp đỡ, có người ra giá: “Tiền nhận được, bà chia tui một nửa!”. Nhắc lại chuyện cũ, bà cười nhẹ tênh: “Chắc họ cũng nghèo khó nên mới làm thế. Thôi kệ họ, xem như mình san sẻ với họ chút lòng tốt của thiên hạ thôi mà”.

Điều làm bà Vân vui nhất là có thêm rất nhiều bạn, được gặp nhiều người tốt sau dạo ấy. Bà kể có nhiều người ở tận Campuchia cũng gửi về cho bà ít thuốc men chữa trị cho chó. Những cuộc gọi điện hỏi thăm ngày cũng nhiều hơn, bà không còn cảm thấy cô đơn như trước nữa. Có nhiều người mời bà về tận Củ Chi, Đồng Nai, Long An... ở cùng họ. Nhưng bà đều từ chối vì sợ ở xa không có bệnh viện thú y để chăm lo cho bầy chó tật nguyền. Giờ đây, mỗi ngày bà vẫn đi nhặt rác, làm thuê quanh xóm để kiếm thêm tiền nuôi thân. Bà nói đối với bà như vậy là đủ rồi, chỉ mong sao có được sức khỏe để tiếp tục hành trình của đời mình.

Hằng ngày bà đi chợ, tự nấu nướng cho lũ chó mèo hơn 60 con. Bà không cho chúng ăn thịt, hỏi tại sao, bà cười: “Để bớt đi tính hung hãn của loài thú, bớt cắn xé đồng loại hơn. Bởi tui tin rằng sự thanh tịnh không chỉ giúp con người sống tốt hơn, mà còn có thể cải biến cả những con vật!”.

Chẳng hiểu niềm tin của bà đúng hay sai, nhưng tôi biết nó là sự chiêm nghiệm của một người từng lấy lề đường làm nhà, lấy loài thú tật nguyền làm bạn. Ấy là con người dám lấy tình thương yêu mà đối đãi bình đẳng cùng cuộc sống, bất kể đó là với người hay loài vật, bất kể đó là sự nguyên lành hay khiếm khuyết...

-------------------------------------------------

Khi ngọn lửa từ một cá nhân được khơi nguồn, cuộc sống như những trang sách sẽ được viết tiếp, những lá thư đầy khát vọng sẽ được gửi tới tương lai...

Kỳ tới: Lá thư khát vọng

THẾ ANH
Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận
    Bình luận Xem thêm
    Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận