Chủ nhật, ngày 20 tháng 10 năm 2019

Chồi non - truyện ngắn của Nguyễn Phan Quế Mai

08/02/2019 13:35 GMT+7

TTO - Lấy bối cảnh của hai thành phố lớn là Melbourne và Sài Gòn, truyện ngắn Chồi non len lỏi vào những ngóc ngách của tâm hồn con người

Chồi non - truyện ngắn của Nguyễn Phan Quế Mai - Ảnh 1.

Ở đó sự day dứt giữa quá khứ và hiện tại, sự cám dỗ của những điều mới lạ luôn rình rập bên bờ vực hạnh phúc.

Và hạnh phúc thực sự chỉ ở lại với những ai biết trân trọng những gì mình đang nắm trong tay, dẫu đó chỉ là những điều bình thường, giản dị nhất.

Truyện ngắn cũng gửi gắm một ước nguyện cháy bỏng của tác giả: được trở về sống và làm việc trên dải đất quê hương và nỗi nhớ thương một cái Tết đoàn tụ của người Việt.

Đoàn người sắp hàng chờ Lan ký sách vẫn còn dài mà tay cô đã mỏi. Đây là giây phút hạnh phúc nhất của người cầm bút.

Rồi người cuối cùng trong đoàn người cũng đã nhận được chữ ký. Lan cất bút vào túi xách, ngước nhìn lên vòm cây tối thẫm xào xạc trên đầu. Cô yêu cách mà các sự kiện giao lưu văn học được tổ chức ngoài trời, trong khuôn khổ Liên hoan văn học quốc tế Melbourne. 

Ba ngày qua, cô đã trò chuyện với hàng trăm độc giả. Tình cảm của họ đã lay động bao điều sâu thẳm trong cô, nhưng giờ đây cô nhẹ nhõm khi sắp được về nhà. Về với Tết. Chiều nay, chồng cô gọi điện bảo rằng ba cha con vừa ra chợ hoa Gò Vấp khuân về một cây mai đầy nụ. 

Cây mai có thế đứng vững chãi, lốm đốm chồi non. Ngày mai, khi cô trở về căn nhà nhỏ nép mình trong ngõ hẻm ở Sài Gòn, hai đứa con cô sẽ ùa đến, ríu rít chỉ cho cô những nụ mai vàng đang se sẽ nở.

Janet tiến về phía cô với nụ cười rạng rỡ:

- Một buổi tối thành công ngoài mong đợi. Chúc mừng chị. Chị đói chưa? Xe đang đợi chúng ta ngoài kia.

- Thành công chính là nhờ nỗ lực của ban tổ chức. Cảm ơn Janet đã mời tôi đến đây.

Khi Janet đi về hướng một nhóm các nhà văn quốc tế, Lan nhìn xuống những hàng ghế trống, hít một hơi dài. Cô cần giây phút tĩnh lặng để tận hưởng màn đêm trong trẻo nơi đây. Sài Gòn bao giờ cũng hầm hập hơi người, hầm hập sự bon chen.

- Lan, em có nhận ra anh không? - một giọng nói trầm ấm làm cô giật thót. Người đàn ông trạc tuổi hơn 40 đứng trước mặt cô. Mái tóc vàng nâu xòa xuống vầng trán cao. Ánh mắt lấp lánh như ánh sáng của một con thuyền đưa cô trở lại hai mươi năm về trước.

- Anthony? - câu hỏi như mầm cây bật lên từ lồng ngực cô, trỗi dậy từ mảnh đất mênh mông của ký ức. Hai mươi năm, đã đôi lần cô thầm gọi tên anh trong đêm khuya vắng.

Chồi non - truyện ngắn của Nguyễn Phan Quế Mai - Ảnh 3.

- Nhờ ơn Chúa, cuối cùng anh cũng tìm được em - Anthony mở rộng đôi tay, ấp cô vào ngực. Hơi thở anh quyện vào từng sợi tóc của cô - May mà anh chưa trở thành ông già lụ khụ, để rồi em vẫn nhận ra anh.

Lan nhắm mắt lại. Sự rộn rã cuồng nhiệt mà cô đang nghe có phải tiếng trái tim anh hay tiếng trái tim cô?

- Nào cô bé, đừng khóc - ngón tay của Anthony dịu nhẹ lướt dưới hàng mi của cô - Em thật xinh đẹp hôm nay, nếu làm trôi mascara của em, anh là kẻ có tội. Mà khi có tội, nào anh có thể lên thiên đàng?

- Trời ơi! - cô thốt lên, rồi bật cười. Đã bao lâu rồi nhỉ, khi Chiến, chồng cô, có thể làm cô vừa cười vừa khóc?

- Lan ơi, chị sẵn sàng rồi chứ? - giọng Janet vang lên từ phía xa xa - Mọi người lên xe cả rồi.

- Vâng, tôi đang đến - cô trả lời rồi xoay lại phía người đàn ông cô từng mong nhớ - Anthony, đã quá lâu rồi. Làm thế nào anh tìm được em?

- Chiều nay, khi đi công tác xa về, anh mở báo ra và vừng ơi, người đang nhìn anh từ chính giữa tờ báo là em. Anh chạy vội đến đây ngay - Anthony giúi vào tay cô một mảnh giấy - Em đi đi, mọi người đang chờ. Khi xong việc hãy gọi điện cho anh. Khuya mấy cũng gọi. Nhớ nhé.

Giữa bữa ăn tối thịnh soạn và rôm rả những câu chuyện, Lan như người mộng du. Cô đã háo hức mong chờ cuộc hàn huyên này với những nhà văn mà cô ngưỡng mộ, nhưng giờ đây những gì họ nói mờ nhạt, như thể vũ trụ chỉ có ánh sáng lấp lánh của đôi mắt cô vừa tìm lại được sau hai mươi năm.

Sau khi ăn xong món khai vị, salad tôm trộn với xốt mayonnaise, cô hỏi người bồi bàn nhà vệ sinh ở đâu rồi kéo ghế đứng lên. Trong túi váy cô là mảnh giấy của Anthony, nằm im lìm cạnh chiếc điện thoại di động. Cô cần gọi cho anh để nghe anh nói, để biết rằng anh không chỉ là cơn gió thoảng về từ giấc mơ thời xa lắc.

Biển St. Kilda ở đó, thênh thang trước mặt cô. Cô tháo giày cao gót, để cát mịn đón lấy đôi chân trần. Phía sau lưng cô, nhà hàng rộn rã câu chuyện văn chương đang sáng lên như một chiếc đèn lồng. Cô để mình chìm vào bóng tối và về phía biển, nơi tiếng sóng ào ạt ngân lên. 

Biển ngàn đời vẫn miệt mài thánh thót bao nốt thăng, nốt trầm của tình yêu, vậy mà con người luôn lướt qua, quá vội vã để hiểu những điều biển nói.

Chạm tay vào điện thoại, Chiến hiện lên trong tâm trí cô. Bây giờ là sáu giờ chiều ở Sài Gòn, chắc hẳn chồng cô đang hì hụi nấu cơm cho hai đứa nhỏ, rồi cùng chúng lau lá dong, lá chuối, đãi đỗ, ngâm nếp, ướp thịt để chuẩn bị cho việc gói bánh chưng và bánh tét vào sáng sớm. 

Chiều mai, khi cô về tới, cả gia đình sẽ ngồi bệt ở sân nhà bé xíu, trước nồi bánh lục bục sôi tỏa hương thơm ngào ngạt. Như mọi năm, hai đứa nhỏ sẽ bắt Chiến và cô kể những câu chuyện về thời ấu thơ của hai người. Rồi khi chúng ngả đầu vào vòng tay cô thiu thiu ngủ, Chiến sẽ nhìn vào mắt cô, cây đàn guitar trong tay anh ngân lên tiếng hát.

Anthony chỉ cách cô vài nút bấm. Nếu gọi cho anh, điều gì sẽ xảy ra với cuộc hôn nhân của cô? Trong 17 năm của cuộc hôn nhân ấy, đã có vài người đàn ông chạm vào cuộc đời cô, sự va chạm đôi khi khiến nhịp tim cô run rẩy. 

Nhưng cô chỉ cần trở về tổ ấm, đặt ngón tay lên đôi môi nóng hổi của Chiến để biết mình muốn trọn vẹn thuộc về anh. Và cô đã luôn biết cách lùi xa khỏi những người đàn ông khiến tim cô loạn nhịp. Lùi xa để nhìn họ vụt qua đời cô như những chòm sao chổi, sáng bừng lộng lẫy trong giây phút ngắn ngủi rồi vụt tắt vào bầu trời đen. 

Chỉ có Chiến luôn là vầng trăng bình lặng trên bầu trời của ba mẹ con cô, tỏa ánh sáng vững chãi vào cuộc đời cô. Giữa sự xô bồ của cuộc sống, anh lặng lẽ và giản đơn. Anh không chạy theo những hợp đồng béo bở để kiếm tiền bằng mọi giá. 

Thay vì la cà cùng bè bạn, anh thích về nhà sớm, hết chơi đá banh với hai đứa nhỏ đến dạy chúng lập trình vi tính, nghề của anh. Anh là người đàn ông duy nhất hiểu rằng cô cần phải đào sâu nỗi đau trong từng trang viết. 

Khi những nhân vật trong tiểu thuyết kéo cô vào những cơn mộng mị, anh là người quán xuyến công việc gia đình, giữ đôi chân cô thăng bằng trên mặt đất.

Nhưng nếu yêu Chiến, tại sao cô chao đảo thế này trước những cơn sóng ào ạt của biển St. Kilda, tại thành phố Melbourne nơi cô đã gửi gắm một thời tuổi trẻ? Thời tuổi trẻ ấy, Anthony đã đến với cô như một cơn lốc, vào tháng cuối cùng của chương trình học bổng ba năm đại học. 

Cô đã nhận lời nấu bữa tiệc sinh nhật cho Huy, người bạn cùng lớp, và Huy đã nhờ Anthony lái xe đến đưa cô đi chợ. Ngày hôm ấy, con đường từ ký túc xá đến khu Footscray ngắn hơn rất nhiều so với trí nhớ của cô. 

Cô nhận ra Anthony chính là một quyển tiểu thuyết đầy bí ẩn. Sinh ra và lớn lên ở Úc, anh thành thạo tiếng Nhật và trước khi vào đại học, dành ra một năm du lịch bụi khắp thế giới. Ở anh có sự rắn rỏi và hài hước mà cô chờ đợi từ một người con trai. 

Cô đỏ mặt khi thấy mình thầm so sánh anh với người bạn trai đầu tiên cô đã chia tay hơn một năm về trước. Sự chia tay ấy không để lại trong cô bất cứ một vết sẹo nào, bởi người ấy cho rằng cô học đủ giỏi để làm một công việc khác hữu ích hơn, thay vì lao đầu vào việc viết lách. 

Trong mắt người bạn trai cũ, viết văn không phải một nghề. Viết văn không thể giúp người ta kiếm sống, đồng thời đem lại vô vàn rắc rối.

Thay vì nhấc điện thoại lên, cô cầm trên tay mảnh giấy của Anthony. Cô đã đọc đi đọc lại lời nhắn gửi của anh trước khi ngồi xuống bàn ăn, để giờ đây trước biển và dưới những vì sao lấp lánh, nét chữ của anh hiện ra vằng vặc trong tâm trí cô:

Lan, anh đã tìm em suốt bao năm qua. Anh xin lỗi khi đã không nhận ra em đặc biệt thế nào với cuộc đời anh. Hãy gọi cho anh theo số điện thoại dưới đây... Anh nhớ em.

Những dòng chữ của Anthony chạm lên môi cô, rạo rực như nụ hôn 20 năm về trước. Hai mươi năm xưa, khi cùng anh ghé qua bao cửa hàng thực phẩm của người Việt ở khu Foostcray, cô nhận ra rằng mình chưa bao giờ nói cười thoải mái như thế giữa chốn đông người. 

Khi anh giúp cô chuẩn bị bữa tiệc sinh nhật cho Huy, nhìn những ngón tay dài thanh mảnh của anh lóng ngóng cuốn chả giò, cô bàng hoàng nhận ra rằng mình có thể yêu một người con trai ngoại quốc, điều cô chưa từng bao giờ nghĩ tới.

Khi lái xe đưa cô về nhà tắm rửa và thay quần áo trước bữa tiệc, Huy đã kể với cô về Tracy, người bạn gái xinh đẹp tóc vàng da trắng của Anthony. Họ cùng học năm cuối khóa quản trị kinh doanh và đã yêu nhau hơn hai năm. 

Tối hôm đó, cô nếm thấy vị đắng trong tất cả những món ăn mà mình đã nấu. Vị đắng chẳng hề vơi đi mặc dù Anthony ngồi cạnh cô, kể cho cô những câu chuyện khiến cô không khỏi bật cười. Nụ cười trên gương mặt của Anthony chỉ vụt tắt khi cô hỏi về bạn gái của anh. 

Sau một thoáng ngập ngừng, anh nói Tracy đi làm thêm tối nay, rằng anh hi vọng có dịp giới thiệu hai người.

Đêm đó, khi về lại căn phòng ở ký túc xá, cô nằm vật ra giường, quần áo không thay. Có tiếng gõ cửa. Anthony. Anh đứng đó giữa hành lang vắng lặng. Cô ùa tới bên anh như cơn mưa đầu hạ. Nụ hôn đầu tiên mà họ trao nhau cũng chính là nụ hôn cuối cùng.

Cô vén váy, tiến về phía biển. Những con sóng trùm lên đôi chân cô, ào ạt xô vào đầu gối cô.

- Lan, chị không sao chứ? - tiếng Janet hốt hoảng phía sau lưng.

Cô quay lại, bật cười: Tôi rất ổn. Chỉ là tôi đã rất nhớ những con sóng này. Thời sinh viên tôi từng đến đây tắm biển.

- Trời ạ! - Janet lắc lắc cái đầu với những lọn tóc xoăn tít - Cánh nhà văn các chị cứ thả hồn theo mây theo gió. Chị vào ăn đi. Hải sản nguội sẽ chẳng ngon lành gì cho mấy. Mình sẽ đi dạo ở biển sau khi ăn xong.

Lan bước theo Janet, để chân mình lún sâu vào cát. Cô ước rằng người Úc thay vì nấu hải sản với mayonnaise hoặc với xốt kem, cho cô cơ hội được nếm vị ngọt thuần túy của biển khơi. Ở Sài Gòn, khi cô vùi đầu vào bản thảo và nhà có khách, Chiến vẫn thường mua tôm, ốc, cá biển về hấp hoặc nướng, ký ức của các món ăn ngọt lịm ấy bỗng xuyên qua cô đau nhói. 

Nếu gặp Anthony đêm nay, chắc chắn cô sẽ không kìm nổi mình. Chiến sẽ đau đớn thế nào nếu biết cô phản bội anh?

Chồi non - truyện ngắn của Nguyễn Phan Quế Mai - Ảnh 4.

Buổi tối dài dằng dặc. Chưa bao giờ Lan cảm thấy những câu chuyện văn chương buồn tẻ đến thế. Ngồi lặng người ở bàn ăn với những dòng chữ của Anthony nhấp nhổm trong ngực, cô ngắm nhìn từng gương mặt của những nhà văn nam và nữ xung quanh. 

Ai trong số họ đã từng phản bội người mình yêu? Ai trong số họ từng lao đầu vào những cuộc tình ngoài luồng để tìm cảm hứng cho các tác phẩm văn chương?

Về khách sạn, cô ngắm nhìn những dòng chữ của Anthony rồi đặt sự dịu dàng và cấp bách của chúng lên bàn viết, cạnh máy tính xách tay. Cô có sẵn sàng để bước vào tiểu thuyết cuộc đời của Anthony và trở thành một trang của nó?

Tắm xong, cô đang lau tóc khi điện thoại bàn reo. Đồng hồ chỉ 12 giờ đêm. Ai gọi lúc này? Chỉ có thể là chồng cô. Hai con của cô có mệnh hệ gì? Cô lao đến điện thoại.

- Alô?

- Xin lỗi chị... tôi gọi từ lễ tân. Tôi biết là đã muộn lắm rồi nhưng có người muốn gặp chị. Anthony Clark. Anh ấy nói có chuyện rất gấp.

Tim cô ngừng lại trong huyết quản. Hóa ra tên họ của anh là Clark. Anthony Clark. Một cái tên rất đẹp. Cô liếc nhìn chiếc giường đôi trắng muốt, lý tưởng cho một cặp tình nhân. 

Sài Gòn cách Melbourne vạn dặm. Sẽ không ai, ngoài cô và Anthony, biết điều gì xảy ra đêm nay. Một ngọn lửa bùng lên, chạy rần rật từ đầu xuống chân cô.

Chồi non - truyện ngắn của Nguyễn Phan Quế Mai - Ảnh 5.

- Sao anh tìm được nơi em ở? - cô ngồi xuống ghế sofa. Ở bên kia bàn, Anthony nhìn như thể anh chưa bao giờ tuột khỏi cuộc đời cô. Gương mặt anh không thay đổi nhiều, chỉ chững chạc và rắn rỏi hơn xưa.

- Ở đâu có ý chí, ở đó có con đường. Em đã từng nói với anh như thế, em có nhớ không? - Anthony nheo mắt cười - Anh chưa chờ cuộc điện thoại nào lâu đến thế. Em không muốn gọi cho anh à?

- Đợi chờ là hạnh phúc. Anh đã từng nói thế, anh không nhớ sao?

Anthony bật cười - Thật lạ. Em vẫn thế, không hề thay đổi.

Cô nhìn đôi môi đầy đặn của anh. Sau nụ hôn nồng nhiệt hai mươi năm về trước, cô đã nắm tay anh, kéo anh vào phòng, nơi chỉ có kệ sách, bàn học và chiếc giường đơn của cô, nhưng anh thì thầm bảo cô dừng lại. Cô run lên khi anh nói mình vẫn yêu Tracy và không muốn làm cô tổn thương. 

Ngày hôm sau, anh gọi cho cô. Hai người trò chuyện trên điện thoại suốt buổi tối. Anh nói đã kể cho Tracy về cô, và Tracy bảo rằng anh có thể quyết định ra đi hay ở lại. Anh rung động trước cô, nhưng cần hiểu nhiều hơn về người con gái đến từ một nền văn hóa khác, người ấy được sinh ra và lớn lên bên kia đại dương, người đã phải trải qua những nỗi đau mà anh chưa từng nếm trải. 

Qua hai đêm không ngủ, cô nhận ra mình không có cơ hội với Anthony. Visa du học sinh của cô hết hạn trong vài tuần nữa. Cô đã tìm được việc làm ở Sài Gòn, nơi mẹ cô đang chờ đợi trong cô đơn và trống vắng. Cô quyết định không gặp anh thêm một lần nào nữa, hành trang về nước của cô là những vết sẹo đau đớn của chia ly.

Từ bên kia bàn, Anthony nhìn cô đăm đắm. Cô đáp trả tia nhìn ấy bằng một nụ cười:

- Em thay đổi nhiều rồi. Em đã có chồng và có hai con. Còn anh?

- Tracy và anh ly dị năm năm trước. Tiếc rằng anh không có đứa con nào. Nhưng anh rất ổn... Chỉ có điều anh đã tìm kiếm em hàng chục năm nay. Anh mất liên lạc với Huy từ lâu rồi. Anh thật có lỗi khi không biết tên họ đầy đủ của em. Anh đã lên mạng để tìm em. Những trời ơi, có hàng triệu người tên Lan thì phải.

- Em cũng đã thử tìm anh. Nhưng cũng có hàng triệu người tên Anthony.

Anh đứng dậy, tiến đến và ngồi xuống bên cô. Bàn tay cô lọt thỏm vào sự ấm áp của tay anh:

- Lan, anh xin lỗi khi tìm đến em đường đột thế này. Nhưng anh đã thật sự ngu ngốc khi để em rời khỏi cuộc đời anh. Em còn ở đây bao lâu?

- Tám giờ sáng ngày mai em ra phi trường.

- Sớm vậy sao? - đôi tay vững chãi của anh siết chặt lấy vai cô - Lan, chúng mình thực sự chưa có thời gian cho nhau. Cuộc sống đã dạy cho anh rằng khi tìm thấy một điều quý giá, đừng để nó trôi qua và mất hút. Anh tôn trọng gia đình em và không muốn đặt áp lực lên em, nhưng xin em hãy ở lại đây đôi ngày. 

Hãy cùng anh đến Lorne, nơi đó anh có một căn hộ cạnh biển. Chúng mình sẽ không làm điều gì mà em phải hổ thẹn. Chỉ cần em bên anh, nấu ăn cùng anh, đi dạo trên bãi biển với anh.

Cô nhìn đồng hồ treo tường sau bàn lễ tân khách sạn. Giờ này Chiến đang đọc truyện cùng các con, giúp đưa chúng trôi vào giấc ngủ. Sài Gòn đang vào mùa nóng bức. Căn hẻm của cô ngập trong bụi bặm. Những ngôi nhà thay nhau bị đập bỏ rồi được xây lên ngày càng cao. Những bóng cây xanh ở cả thành phố đang bị con người ta vặt trụi. 

Ở Lorne, nơi cách Melbourne khoảng hai tiếng lái xe, cô sẽ được hít hà những cơn gió tràn về từ khu rừng nhiệt đới. Cô sẽ được thả người vào những con sóng trắng, sự ồn ào của chúng sẽ làm lòng cô tĩnh lặng.

- Cảm ơn anh đã đi tìm em - cô nhìn sâu vào mắt Anthony - Anh chờ em đến sáng mai nhé. Em cần chút thời gian suy nghĩ.

Sẽ không khó khăn để cô ở lại. Visa còn hạn thêm ba tuần nữa. Janet có thể giúp cô thay đổi ngày bay và Chiến, người luôn ủng hộ công việc của cô, sẽ tin nếu cô nói cần thêm thời gian để phỏng vấn các cựu binh Úc, thu thập tư liệu cho quyển tiểu thuyết đang viết dở.

Những ngón tay của Anthony nhẹ nhàng đan vào tay cô những con sóng nhỏ - Chắc em mệt lắm rồi. Hãy ngủ thật ngon và thức dậy cùng tâm trạng sảng khoái. Anh sẽ quay lại đây lúc bảy giờ rưỡi. Nếu em quyết định ra phi trường, anh muốn được chở em đi. 

Nhưng anh hi vọng em sẽ cho phép anh đưa em ra biển - Đôi môi anh lướt trên má cô - Anh ngốc quá, nhưng anh cần nói với em rằng anh yêu em, rất nhiều, rất nhiều, Lan ạ.

Chồi non - truyện ngắn của Nguyễn Phan Quế Mai - Ảnh 6.

Chiếc xe chở Lan lao vút trên con đường cao tốc. Bầu trời xanh ngằn ngặt rồi vỡ toang thành những cụm mây trắng như bông. Vào mùa đông, những cụm mây ấy sẽ sà xuống, xám xịt, mang nặng cơn mưa. Những năm cô học tập ở xứ này, những cơn mưa ấy đã làm cô ướt sũng tận xương tủy cái lạnh của sự tha hương.

Lan rút điện thoại, những ngón tay run lên khi cô ấn vào bàn phím. "Anh à, em yêu anh, anh có biết không?". Rồi cô tắt máy.

Trước mặt cô, người đàn ông im lặng sau vôlăng. Đồng hồ chỉ bảy giờ sáng.

Chỉ ba mươi phút nữa Anthony sẽ đến khách sạn, sửng sốt khi cô đã bắt taxi đi từ sáng sớm. Chỉ chục phút nữa cô sẽ tới sân bay, làm thủ tục. Cô lựa chọn trở về Sài Gòn vì cô biết rằng cuộc đời mình thuộc về cái tổ ấm giản dị nhưng thanh bình, yên ả. 

Và cô cũng thuộc về bầu trời nơi ấy, một nơi dẫu có xô bồ và bụi bặm nhưng luôn chật căng hoài bão và khát vọng.

Cô mong rằng Chiến không ngạc nhiên khi nhận được tin nhắn của cô. Đã lâu lắm rồi cô không tỏ tình với chồng. Đã đến lúc mảnh vườn hôn nhân của cô cần được vun xới lại, cần được trồng thêm những chồi non.

Cô cũng mong Anthony sẽ trân trọng quyển sách cô gửi anh qua lễ tân khách sạn. Ở trang đầu, cô đã nắn nót đề tặng anh với dòng chữ: "Anthony, hãy để những gì đã qua trôi vào dĩ vãng. Em chân thành chúc anh hạnh phúc". Cô tin rằng sau khi đọc sách, anh sẽ hiểu cô cần bám rễ vào mảnh đất của tổ tiên cô, để có thể viết lên những câu chuyện cần được kể.

Cô hạ kính cửa sổ taxi để ngọn gió mát luồn qua mái tóc. Mùa xuân, một mùa xuân đang đến. Dù đang ở xa quê hương vạn dặm, lồng ngực cô đã dâng đầy tiếng ríu rít của các con cô, tiếng đàn guitar của chồng cô và mùi bánh chưng, bánh tét thơm lừng, tỏa khói.

tacgia2

Năm 19 tuổi, Nguyễn Phan Quế Mai là một trong những sinh viên Việt Nam đầu tiên nhận được học bổng hỗ trợ phát triển AIDAB của Chính phủ Úc. Cô đã học tập và làm việc tại Melbourne và Sydney trong năm năm trước khi trở về Việt Nam, đóng góp cho sự phát triển bền vững của xã hội. Cô đã tích cực tham gia tình nguyện cho chương trình "Ước mơ của Thúy" (báo Tuổi Trẻ) và phụ trách nhóm tình nguyện Chắp cánh ước mơ vì các bệnh nhi ung thư tại Hà Nội.

Là tác giả của chín quyển sách đã được xuất bản ở Việt Nam và Mỹ, Quế Mai đã dịch và giới thiệu nhiều tác phẩm văn học Việt Nam ra thế giới. Hiện sống và làm việc ở Indonesia, cô thường xuyên tham gia giảng dạy và nói chuyện tại các trường trung học và đại học.

Quế Mai là tác giả bài thơ Tổ quốc gọi tên được nhạc sĩ Đinh Trung Cẩn phổ thành ca khúc nổi tiếng Tổ quốc gọi tên mình.

Thơ Nguyễn Phan Quế Mai Thơ Nguyễn Phan Quế Mai

TTCT - Tập thơ song ngữ Anh - Việt do nhà thơ Nguyễn Phan Quế Mai và nhà thơ Mỹ Bruce Weigl chuyển ngữ sẽ được NXB BOA Editions (Mỹ) ấn hành vào tháng 10 và phát hành trên toàn cầu.

NGUYỄN PHAN QUẾ MAI
Bình luận Xem thêm
Bình luận (0)
Xem thêm bình luận