Thứ 5, ngày 6 tháng 8 năm 2020

Truyện ngắn: Những tia nắng mùa xuân

19/04/2020 20:02 GMT+7

TTO - Ngày thứ nhất, phòng khách nhà cô đang biến thành một sàn chơi bowling đích thực. Những chiếc cốc nhựa xanh, đỏ, trắng, vàng được ba đứa trẻ xếp thẳng hàng.

Truyện ngắn: Những tia nắng mùa xuân - Ảnh 1.

Minh họa: TRẦN NGỌC SINH

Thằng con trai út ba tuổi của cô lẫm chẫm ôm quả bóng cao su bé xíu ra. Vậy là sàn bowling gần như hoàn hảo. Cuối tuần nào vợ chồng cô cũng đưa các con đi chơi bowling tại một trung tâm vui chơi do người bạn học của anh lập ra. 

Bọn trẻ quá quen với trò này. Cô chỉ cầm trịch để các lượt chơi diễn ra tương đối công bằng, và dập tắt các cuộc cãi vã, ăn vạ của các con sao cho cuộc chơi kéo dài, mỗi đứa đều được hưởng phần vui vẻ.

Thỉnh thoảng cô chạy tới góc nhà, kiểm tra chế độ quay video của chiếc điện thoại thông minh được để trên bộ chân máy tự tạo khẳng khiu như chân nhện. 

Những món tóc tơ lòa xòa trước vầng trán trắng trẻo, tinh khôi của từng đứa, cái lúm đồng tiền của đứa thứ hai lún sâu trên má cả khi nó tức giận lẫn khi cười, dáng đi lạch bạch của đứa út, tất cả đều được ghi lại trong những thước phim nghiệp dư này.

Nhìn các con chơi qua màn hình điện thoại, cô tự hỏi, hai mươi, ba mươi năm nữa, xem lại những thước phim tài liệu gia đình này, phản ứng của mỗi đứa sẽ như thế nào: thằng Mark có lẽ sẽ ngồi xem cùng với một đàn con, "ít nhất ba đứa", như nó đã tuyên bố. 

Cô và bọn trẻ sẽ làm gì sau trò bowling này? Ngày còn nhiều tiếng đồng hồ nữa, mà trong đầu cô nỗi lo lắng tựa như một đống lửa, lúc đầu cháy lom rom, sau đó bùng lên với những lưỡi lửa thiêu đốt.

Mở đầu ngày thứ hai, ngay trong bữa sáng, cô "bật mí" với bọn trẻ kế hoạch của ngày: cả nhà sẽ làm bánh. Cô giảng giải những việc phải làm cho các con hiểu, từ nhào bột, nặn bánh, đến chuẩn bị khay đựng đợi các mẻ bánh ra lò. 

Thoạt đầu bọn trẻ không hào hứng lắm. Cả ba đứa đều thích chạy nhảy hơn là đứng chôn chân trong phòng bếp hẹp. Cô nghĩ ra ý sẽ chấm điểm và thưởng những viên sôcôla bọc hạnh nhân cho bất cứ đứa nào hoàn thành tốt phần việc của mình, nặn được một cái bánh tròn trịa. Trò làm bánh "giết" được hơn một tiếng đồng hồ của bọn trẻ. 

Cuối cùng cả bọn chán trò, chạy ra phòng khách truy tìm chiếc điều khiển tivi, dò được kênh hoạt hình và bắt đầu tranh cãi về quyền được xem thứ mình muốn. Thằng thứ hai, vẫn là thằng thứ hai tinh nghịch nhất, không tranh được chiếc điều khiển liền lẻn vào bếp, bốc một nắm nhân bánh còn thừa, rắc lên đầu thằng lớn khi mà cuộc tranh giành tưởng đã ngã ngũ.

Chiếc điện thoại thông minh thu được hình ảnh thằng bé út cười lăn lộn trên sôpha trước bước ngoặt bất ngờ của cuộc chiến giữa hai anh nó. Dọn dẹp bãi chiến trường là việc của cô sau đó. Ngọn lửa thiêu đốt lại bùng lên trong cô.

Ngày thứ ba. Cô cần phải giải quyết vài việc của viện nghiên cứu nơi cô làm việc. Cô cho phép đứa con lớn dẫn các em nó ra mảnh vườn nhỏ sau nhà chơi tự do với cái vòi nước, con chó phốc, và bất cứ gì ở đó. 

Chiếc điện thoại và cái giá tự tạo được chuyển ra sát cửa sổ, và với chế độ quay tự động, nó hoạt động cho đến lúc sập nguồn. 

Sau này, khi xem lại video đó cô mới phát hiện ra rằng lũ trẻ chỉ lọt vào camera khoảng chưa đầy mười phút, sau đó chúng chuyển sang chơi ở một góc khác, và những đám hoa dại, những vạt nắng, những chiếc lá kim, vài con côn trùng trở thành nhân vật chính của những thước phim. Mùa xuân đến rồi nhưng cô không nhận ra.

Ngày thứ tư. Ngày thứ năm. Ngày thứ sáu. Mỗi ngày đến rồi đi với nỗ lực sáng tạo các hoạt động tập thể cho một nhóm trẻ dưới mười tuổi, chọn chỗ đứng cho bộ chân khẳng khiu của chiếc điện thoại thông minh, nấu nướng, tắm giặt cho bọn trẻ, và cả trăm việc không tên. 

Mỗi giây cô đều phải dùng ý chí của mình để dập ngọn lửa lo lắng đang thiêu đốt trong lòng như người lính cứu hỏa quả cảm nhất. Mỗi ngày của cô đều kết thúc bằng việc cập nhật thông tin và gửi đoạn video clip trong ngày đến địa chỉ cô cần gửi.

Ngày thứ mười cô bắt đầu cảm thấy đuối sức. Cô muốn bùng nổ. Bọn trẻ đã chán việc cô sắp xếp cho chúng chơi mỗi ngày. Chúng thích được chạy ngoài vườn, đuổi con chó phốc chạy quanh nhà, bốc đất nhồi vào những chiếc vỏ lon bia ở góc vườn, không chịu ngủ trưa đúng giấc. 

Mỗi đứa đều cáu nhiều hơn, khóc nhiều hơn, chống đối cô một cách ngang ngược hơn. Đầu cô rối tung, chẳng có ý tưởng hay ho nào xuất hiện, cô quên cả những việc của viện nghiên cứu mà mình phải làm online, quên cả việc thanh toán các hóa đơn qua tài khoản điện tử. 

Chỉ một việc duy nhất cô không quên là, gửi những video clip cô quay được trong ngày tới nơi đang cần chúng.

Ngày thứ mười một, nhìn bầu trời bừng lên những tia nắng, cô bật khóc. Cô nhận ra mùa xuân đã tới. Cô nhớ cảnh vợ chồng cô đưa bọn trẻ tới trường, đi qua những con đường nhỏ được viền bởi những vạt hoa dại dài tít tắp. 

Cô nhớ khoảng thời gian sau đó, cô và anh được giải phóng khỏi những tiếng mè nheo và tận hưởng sự yên tĩnh và phần nào lãng mạn tại quán cà phê quen thuộc bên bờ sông. Lạ lùng thay, khi nghe tiếng khóc của chính mình cô lại bắt đầu quyết tâm huy động trí lực cho hi vọng.

Ngày thứ mười ba, hi vọng bắt đầu lóe lên sau khi cô mở mục tin nhắn, và nhận ra người đang nhắn tin cho cô không phải là bác sĩ của anh mà là chính anh.

Anh, sau gần nửa tháng chiến đấu với virus, đã bắt đầu có những dấu hiệu hồi phục. Bác sĩ khẳng định anh thuộc về số những người may mắn đã chiến thắng đại dịch. Bác sĩ nói những video cô gửi là công cụ quan trọng để các bác sĩ "giật" anh ra khỏi giấc ngủ, khi anh cần phải thức để nhận oxy.

Cô khóc òa trong phòng ngủ.

"Anh yêu em và các con nhiều!" - anh nhắn tin.

Truyện ngắn: Lá thăm Truyện ngắn: Lá thăm

TTO - Quán lạnh tanh, khách hiếm như mớ bông trái mùa nở bám nhánh bằng lăng cỗi. Từng là chỗ ăn uống có tiếng dành cho gia đình, buổi tiệc, họp mặt lèn chặt tiếng người; quán giờ xơ xác như người đàn bà quá lứa chẳng còn ánh mắt nán lại chèo kéo.

NGUYỄN BÍCH LAN
Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận
    Bình luận Xem thêm
    Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận