Bà nội đi thêm bước nữa. Lớn lên trong sự dạy dỗ của bà cố, ba nhận ra chỉ có thể vươn lên bằng con đường học vấn. Trời không cho ba cái số may mắn nhưng lại cho ba sự thông minh. Ba kể hồi đó ba học rất giỏi, hai ngôn ngữ Anh, Pháp thông thạo. Rồi vì thời cuộc, ba đi lính cho chế độ cũ...
Đất nước thống nhất, ba học tập cải tạo. Về tay trắng, ba phụ bà nội làm vườn, gánh nước, làm đủ nghề để phụ chăm sóc và dạy dỗ các cô chú. Cho đến nay trên vai ba vẫn còn hằn lên cục u do phải gánh nước tưới rau.
Sự bù đắp về tình thương ba dành cho con cái. Ba chỉ có mình tôi là con gái, còn lại là anh trai và em trai. Với ba con nào cũng là con, ba thương đều, nhưng... nhiều người lại nhận định ba thương tôi nhiều hơn. Tôi có thể cảm nhận điều đó và được ba giải thích với lý do “con gái gần gũi, hay thủ thỉ, nhõng nhẽo và tâm sự” nên ba được chia sẻ như người bạn, khuyên răn như người thầy và dạy dỗ như người cha.
Tình cảm của mỗi đứa con dành cho cha mẹ rất nhiều nhưng cách thể hiện sẽ khác nhau. Với tôi cũng vậy, tôi cũng thương má lắm nhưng không thể hiện ra ngoài như ba tôi.
Thời gian gần đây tôi phải sống một mình, mọi thứ phải tự mình làm cả nên càng nhận ra sự tự lập của ba vất vả như thế nào khi còn ở lứa tuổi thiếu thời. Mỗi lần về nhà, ba không cho tôi làm nhiều, làm nặng, bắt phải nghỉ ngơi vì thấy tôi càng lúc càng ốm và hay bị suy nhược cơ thể.
Nguồn động viên từ gia đình thật lớn, lớn như tình yêu tôi có được từ anh, như tình bạn của những người bạn dành cho tôi. Tôi biết, khi ở bước đường cùng gia đình sẽ là nơi tôi có thể về, tôi có thể ôm má mà khóc, có thể sụt sịt khi ba hỏi thăm mà không hề mắc cỡ gì cả.
Hôm sinh nhật ba tôi không về nhà thăm được, tôi chỉ mong lúc nào ba cũng khỏe, cũng cười, đỡ lo lắng cho gia đình hơn và luôn có trái tim tươi trẻ.
Sáng hôm ấy tôi gọi điện về chúc mừng, ba nói mừng lắm vì có con gái chúc mừng. Ba nói trễ rồi vì ba ra đời lúc 4g sáng. Ba nói sinh nhật năm nay của ba bắt đầu lúc 4g sáng, dậy tập thể dục, đi chợ sớm, về nấu cơm cho má... thật đơn giản, biết má và anh em tôi có nhớ mà gọi điện về không?
“Tôi tuy già nhưng tim tôi vẫn trẻ”... nhờ phương châm đó nên có ai đoán ba tôi được 60 tuổi không. Tôi không biết bài viết này có đến với ba không, nhưng đó là những gì tôi cảm nhận được trong mấy ngày hôm nay.
Mời bạn viết Những lời của con
Cha mẹ cho chúng ta một cuộc đời, cho chúng ta những bệ phóng để vươn đến trời cao... Cha mẹ cũng luôn là bờ vai yên bình nhất để chúng ta dựa vào những khi thất bại, những khi mệt mỏi trong dòng đời đua chen...
Mỗi ngày trôi qua đều có thể là món quà dâng tặng cha mẹ nếu chúng ta biết cách báo đáp chữ hiếu, thể hiện tình cảm của mình.
Tuổi Trẻ Online mong sẽ là nhịp cầu bắc tấm lòng của những người con đến cha mẹ thông qua nội dung Những lời của con trong chuyên mục Nếp nhà. Hãy gửi cho chúng tôi những câu chuyện, những kỷ niệm, những điều xúc động về cha mẹ mà bạn muốn gửi tặng đấng sinh thành - những người đã cho bạn vóc hình hôm nay. Đó cũng có thể là những tâm tư mà bạn khó có thể nói trực tiếp bằng lời...
Bài viết xin gửi về tto@tuoitre.com.vn hoặc tinhyeuloisong@tuoitre.net.vn với tiêu đề: Những lời của con. Xin vui lòng sử dụng font chữ có dấu tiếng Việt. Lưu ý, độ dài bài viết không quá 800 chữ (gửi kèm hình nếu có thể).
TTO
Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận