19/11/2008 09:30 GMT+7

Tiếp nối " Hành trình xương thủy tinh" - Kỳ 3: Ra khỏi địa ngục

PHẠM VŨ ghi
PHẠM VŨ ghi

TT - Tôi là Nam (tên đã được đổi theo yêu cầu của nhân vật), 37 tuổi. Tôi vừa lội qua địa ngục của đời mình: ma túy. Có nhiều điều kỳ diệu đã đến với tôi, giúp tôi vượt qua lần cai nghiện thứ 10. Đã hơn một năm, đã hàng trăm lần bạn bè rủ rê, hút chích trước mặt mà trong lòng không còn cảm giác thèm muốn, tâm trí không còn nghĩ đến ma túy, tôi thật sự tin mình đã vượt qua.

5jEiU3hC.jpgPhóng to
“Tôi đã quay trở lại công việc, gây dựng lại uy tín đã mất” - Ảnh: P.Vũ

Bài 1:Chắp cánh ước mơ từ bãi rácBài 2:“Sư phụ bong bóng lên trời”

Cảm ơn những bàn tay trên hành trình thủy tinh

20 năm nghiệt ngã

17 tuổi, học hết phổ thông tôi bỏ đồng ruộng Thái Bình theo bạn bè vào bãi vàng Chiêm Hóa (Tuyên Quang). Tại đó, tôi đã hút liều ma túy đầu tiên. Đau đầu, nôn mửa, cổ họng đắng ngắt, có lẽ ma túy đã lên tiếng cảnh báo về địa ngục. Vài ngày sau tôi lại nhớ đến nó và thử một lần nữa. Lần này thì cảm giác “phê” đã đến và thế là tôi đi thẳng vào địa ngục.

20 năm, chín lần cai rồi tái nghiện. Không thể kể hết những giọt nước mắt của mẹ, của vợ, những đau đớn, tức giận của cha, những bất lực, chán nản của anh em, họ hàng và những dằn vặt, hối hận của bản thân. Nhốt mình trong phòng, xích chân vào tường, trói tay vào cột, tự bắt mình chỉ nghĩ đến những đau khổ của người thân nhưng rồi cơn nghiện đến, từng tế bào trong tôi đòi thuốc, tâm trí lại chỉ nghĩ cách xoay xở để đi tìm ma túy.

Tự mình không giữ nổi mình, sau một đợt cai nghiện tôi đăng ký đi nghĩa vụ quân sự. Ấy vậy mà ba năm trong kỷ luật quân đội tôi vẫn không quên ma túy, trong đầu vẫn nghĩ, vẫn nhớ. Giải ngũ, về nhà, quăng balô lên giường chưa kịp chào hỏi mẹ cha, tôi đã lao đi tìm mua thuốc.

Tôi vào Nam, tìm cách lánh xa đám bạn bè, nhưng ma lực lại đưa đường cho tôi đi tìm bạn nghiện mới. Tôi bỏ Sài Gòn lang thang qua các tỉnh khác làm thuê nhưng đâu vẫn hoàn đấy. Có hồi sức khỏe suy sụp, tôi đi xét nghiệm HIV. Kết quả âm tính, chưa hết nỗi mừng thì tôi lại lao đi tìm thuốc. Rồi tôi bị đưa lên Trường cai nghiện Lâm Hà (Lâm Đồng). Kỷ luật khắc nghiệt vẫn không giữ được chân, bốn lần tôi trốn trường, bốn lần bị bắt lại.

20 năm ấy, vợ tôi, cha mẹ tôi sống trong nước mắt, trong những hi vọng rồi thất vọng. Tôi làm nghề xây dựng nhưng bao năm không xây nổi một căn nhà cho gia đình, tất cả tiền bạc đều tan theo khói trắng, uy tín xây dựng được trong nghề cũng hao mòn dần. Có lần tôi đã đè vợ xuống bóp cổ để giật nốt tài sản cuối cùng là sợi dây chuyền. Đầu năm 2007 cha tôi vào thăm, ông lắc đầu: “Nếu cứ thế này bố đành cam chịu mất con thôi”.

Một lần nữa tôi hạ quyết tâm cai nghiện.

Lần thứ 10

oK4pMID0.jpgPhóng to

Nam và Đỗ Minh Hội trong một lần đi làm công tác xã hội - Ảnh: T.H.

Tôi chọn một cách khác những lần trước: tạm gác những công việc, chuyên tâm tìm lại những giá trị tinh thần. Tôi đến nhà thờ học lại những bài giáo lý, cầu xin được tha thứ, tiếp nhận, cho tôi sức mạnh để vượt qua cám dỗ. Tôi đi theo những đoàn công tác thiện nguyện, tìm một ý nghĩa mới trong công việc. Tôi gặp những người nghèo đang từng ngày vật lộn với cuộc mưu sinh, những em bé mắc bệnh hiểm nghèo, ai cũng tươi cười, hạnh phúc, thanh thản. Lần đầu, những mối quan tâm đến người khác trong tôi đã có sức mạnh hơn sức mạnh của những cơn ghiền.

Rồi một hôm, tôi được rủ đến Đông Thạnh, Hóc Môn (TP.HCM) xây nhà cho chú Út An. Khi cheo leo trên mái nhà lợp những tấm tôn cuối cùng, tôi chợt trượt chân và rơi thẳng lưng xuống đống đá xanh phía dưới từ độ cao 5m. Ai cũng bảo chắc tôi bị gãy cột sống. Tôi nhắm mắt lại cầu nguyện, được đưa đến bệnh viện và bác sĩ bảo: may mắn không sao.

Tôi gọi đó là tai nạn tuyệt vời, không chỉ vì tôi đã thoát nạn một cách kỳ diệu, mà nó đã củng cố thêm lòng tin của tôi vào sức mạnh tinh thần đang dẫn tôi đi xa ma túy. Giao nhà cho chú Út An xong, lúc chia tay chị Thu Hương tặng tôi tập bản thảo cuốn sách Hành trình xương thủy tinh khi ấy còn đang trong giai đoạn soạn thảo.

Tôi đã tặng Nam tập bản thảo duy nhất một cách thật hồn nhiên, quên bẵng cả lời hẹn giao cho nhà xuất bản gần kề, báo hại Đỗ Minh Hội phải lần mò tìm lại từng chương, từng đoạn tản mát trong máy vi tính. Khi đó mới được nghe loáng thoáng về cuộc đời của Nam, được biết về cuộc đấu tranh với ma túy mà em đang vật lộn, lại thấy một mối gắn bó qua cú té hụt chết ở nhà ông Út An, tôi đưa Nam tập ghi chép đã rút cạn cả lòng mình, những mong em sẽ thấy yêu hơn cuộc sống của bản thân để vượt qua ma túy. Và rồi vài tháng sau Nam quay lại tìm tôi...

Tôi đã đọc câu chuyện của mẹ con chị Hương rất nhiều lần và suy nghĩ. Một người phụ nữ, một đứa bé con đã lấy đâu ra nhiều sức mạnh, nghị lực đến thế để sống vui vẻ giữa đời với căn bệnh xương thủy tinh. Tôi là đàn ông, tôi càng phải mạnh mẽ. Ma túy không phải bệnh nan y mà là do tôi tự chuốc lấy, và tôi hoàn toàn có thể từ bỏ nó. Tôi may mắn hơn mẹ con chị Hương nhiều lần, sao lại tự phá hỏng đời mình và gây liên lụy đến những người thân yêu... Sức mạnh của tình yêu thương trong Hành trình xương thủy tinh và sự lạc quan của gia đình bé Hội đã tiếp thêm cho tôi năng lượng đẩy xa nỗi nhớ ma túy.

Một tháng, hai tháng. Năm tháng. Rồi một năm... Tôi đã hoàn toàn thờ ơ với ma túy. Nghĩ lại những năm tháng trước kia, tôi rùng mình khiếp sợ.

Trong khu xóm lao động tôi ở trọ, tệ nạn ma túy còn rất nhiều, các bạn bè tôi khi xưa vẫn còn nghiện. Không ai tin tôi đã cai được nên những lời mời mua “hàng” vẫn đến, bạn bè vẫn vô tư rủ tôi đi “chơi”. Thấy tôi dửng dưng trước làn khói trắng, họ hỏi: “Mới “chơi” à? Đủ rồi hả?”, tôi cười cười: “Ừ, đủ rồi...”.

Qua những câu chuyện rỉ rả, tôi khuyên bạn bè cai nghiện. Người chưa cai lần nào thì hăng hái, quyết tâm, người đã thất bại một hai lần thì chán nản, bất lực. Có em hớn hở khoe: “Em bỏ được 10 ngày rồi anh ạ, khỏe ru”. Tôi bảo: “Đừng quá tự tin, phải tiếp tục quyết tâm để giữ mình từng phút. Những giai đoạn ban đầu là như thế nhưng khi em buông lỏng mình sẽ có thể tái nghiện bất cứ lúc nào”. Có người thì lắc đầu: “Tôi không thể chịu nổi, tôi không bỏ được”, tôi nói: “Đây là việc khó, không thể nóng vội và cũng đừng bỏ cuộc. Tôi đây đã thất bại tới chín lần”.

Bây giờ tôi đã quay trở lại công việc, gây dựng lại những uy tín đã mất và dành tất cả thời gian còn lại cho hoạt động phục vụ cộng đồng. Lo cho mình một, lo cho anh em đồng cảnh hai là bí quyết của tôi để rời xa ma túy. Cha mẹ và vợ tôi đã tìm lại được nụ cười.

Chỉ mới biết Nam đây thôi nhưng tôi thật sự vui mừng và tự hào về những bước tiến bộ của em. Cũng thật vui khi em kể cuốn sách và cuộc sống của mẹ con tôi đã giúp em thêm một chút trên con đường vật vã quay lại cuộc sống đời thường. Giờ đây em đang dùng chính câu chuyện đời mình để tiếp sức cho những người khác. Tôi đang cầu cho người vợ tuyệt vời của em có tin vui.

___________________

Ngã ba rẽ vào khu xóm ấy bà con gọi là ngã ba nghĩa địa. Thời gian gần đây nó bỗng được đổi tên...

Kỳ tới: Chuyện sung sướng ở Đông Thạnh

PHẠM VŨ ghi
Trở thành người đầu tiên tặng sao cho bài viết 0 0 0
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên

    Tuổi Trẻ Online Newsletters

    Đăng ký ngay để nhận gói tin tức mới

    Tuổi Trẻ Online sẽ gởi đến bạn những tin tức nổi bật nhất