Phóng to |
|
Minh họa: Nguyễn Ngọc Thuần |
Mấy ông ban ấp hôm rày cứ họp miết, bàn tới tính lui chưa ra cái phương án "mở cửa hoạt động". Tranh cãi cũng "sôi sình": "Tui có ý kiến, giá vé thấp nhứt cũng phải một ngàn". Rồi: "Sợ không con ma nào chịu tới, mấy ông chạy đi nắm tay người ta lôi vô được không? Rồi mướn ai trực mần vệ sinh? Tui có dọ thử mấy đối tượng khó khăn thất nghiệp rồi, ai cũng lắc đầu: Thà đói đi bắt hôi, đi mót lúa ăn, chớ không ai chịu…đi trực nhà cầu mà ăn!". Vô phương!
Thiên hạ cũng ì xèo, nhứt là mấy bà ngoài chợ. Bà Năm "bánh lọt" trề môi dài cả tấc: "Mấy ổng xây thì để cho mấy ổng vô đó mà đi, cho nó sang! Mẹ, ăn cơm với nước mắm kho nổ thấy ông bà ông vải mà đi cầu lần tốn ngàn bạc. Họa là điên! Mà nhà tui gần chục mạng. Vị chi ngày mất toi ký gạo. Sống nổi hông"… Bà Tám Tẹt xổ luôn: "Tui thì đi hầm cá, đi dưới sông từ hồi cha sanh mẹ đẻ tới giờ quen rồi, mỗi lần vô nhà cầu nghe cái mùi là khó chịu muốn ngộp thở. Hôm hổm lên nhà thằng Hai trên thành phố ở chơi mấy bữa về mang bịnh bón luôn! Sướng ích gì! Con dâu thì cứ hỏi hoài sao má không đi "ta-lét". Mà ở trển nghĩ cũng mắc cười, trong nhà từng dưới từng trên gì cũng có, dzậy là cũng như… cha này ngồi "ta-lét" trên đầu cha kia!". Cả chợ cười cái rần.
Hôm rầm rộ chiến dịch xóa trắng toàn bộ cầu bè, cầu hầm trong ấp, lực lượng phải tới tận nơi, nhiều chỗ phải dùng biện pháp cưỡng chế mới giải tỏa, rút cầu được. Mấy hầm nuôi lẻ tẻ thì kéo cá lên lớp ăn lần, lớp cho hàng xóm. Còn như bè Bảy Xị gần bến chợ là dạng nuôi nhiều, cá còn nhỏ, phải tiếp tục bằng thực phẩm. Vợ Bảy Xị ngày nào cũng đi chở bao bao, mặt mày nhăn đùm. Vừa đứng cho cá ăn vừa lầu bầu, lý sự khan: "Cái thứ này cũng cám gạo, cũng đầu cá xay ra! Con người ta cũng ăn cơm, ăn cá mà ra! Dzậy mà tác hại với ô nhiễm! Bày đặt!".
Bè Bảy Xị cũng như cái cầu công cộng của ấp! Tối ngày rần rần, vui đáo để. Xóm giềng sớm tối được dịp gặp nhau, vừa ngồi "tủm" vừa thoải mái tán dóc trên trời dưới đất. Một dãy cả chục ô cầu, nhưng nạn cầu kẹt cũng liền liền. Vách ván ngăn dính liền thấp tè, trống lổng trống lơ, nên "phe tóc dài", "phe đực rựa" phải chia phiên. Chừng nào phe này đi dứt, phe kia mới được xuống. Nên có khi "giải quyết" được là mất đứt buổi sáng.
Cái cảnh buổi tối mới ngặt! Trời tối hù, đứng trên nhìn xuống cứ thấy một cục đen đen, nếu là "phe đực rựa" nhiều khi còn nhận ra nhờ điếu thuốc đỏ rực. Còn không, biết giống gì chết liền... Mấy tay xỉn rượu là hay mắt nhắm mắt mở tông tông xuống. "Đi đâu ông nội! Bộ đui hả?...". Vậy là xin lỗi lia lịa, sượng ngắt. Có tay lì nhảy đại vô luôn! Chị em la làng um sùm (cảnh này xảy ra hoài!)... Nhưng ban đêm xỉn mà đi cầu bè rủi lọt cầu còn đỡ, dù gì cũng nước sông. Chớ lọt cầu hầm một phát là tắm cả ký xà bông thơm, ba ngày còn mùi. Còn tai tiếng thì "thúi hoắc" cả đời. Thiếu gì người hồi nhỏ té hầm, giờ thành "ba trợn" luôn!
Vậy là cả mấy tháng nay, bà con mình bít chịt "đầu ra", nhưng "giải quyết" ở đâu, giấc nào thì đi hỏi đứa con nít ba tuổi cũng biết. Thành tật thành lệ rồi!
Hôm họp phiên cuối cùng, ban ấp quyết định: "Không chần chừ gì nữa, sáng ngày mai mở cửa... phục vụ”.
Và cứ như có bùa phép gì không bằng. Buổi khai trương thành công ngoài sức tưởng tượng! Thấy trước mắt mà tin không nổi! Mờ trời, già trẻ trai gái kéo tới rần rần, tranh nhau mua vé như đi coi hát.
Có người vừa đi vừa chạy ôm bụng, mặt mày xanh dờn. Mấy anh lực lượng lăng xăng xé vé, thu tiền không muốn kịp. Trưởng, phó ấp cũng có mặt từ sớm, đứng theo dõi, cười tủm tỉm. Mơi mốt có bằng khen của xã, của huyện là cái chắc.
Số là sau buổi họp, các khu trưởng, tổ trưởng nhận chỉ thị của ấp về triển khai tới từng hộ, kiểu úp úp mở mở: Tối nay sẽ có lực lượng dân quân luân phiên bơi xuồng tuần tra, phục kích sáng đêm dọc theo bờ kinh; sẽ pha đèn bắt quả tang và phạt tại chỗ hai trăm đối với một trường hợp ngồi "tủm" dưới sông!
Nhưng cảnh đông khách như vậy được mấy bữa thì chưa ai biết!

Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận