Cô học trò vượt qua nghịch cảnhBa anh em chung “giấc mơ giảng đường”Kỳ tích của cô học trò xóm núi
Phóng to |
| Thời gian rảnh rỗi, Hồ Ngọc Tuấn hướng dẫn mẹ làm những việc nhẹ để phục hồi khả năng vận động - Ảnh: M.Vinh |
Khó khăn chồng khó khăn khi hơn một năm trước mẹ Tuấn - bà Nguyễn Thị Nga (42 tuổi) - bị tai nạn giao thông chấn thương sọ não nặng đến mức mất trí nhớ và suy giảm khả năng vận động. Điều này khiến Tuấn tần ngần đắn đo khi cổng trường đại học đã hé mở với cậu.
Đi bán dạo đĩa nhạc
|
Đại học Đà Lạt sẽ tiếp sức Hồ Ngọc Tuấn thi vào khoa công nghệ thông tin Đại học Đà Lạt, kết quả được 17 điểm, xếp thứ 25 trên tổng số 200 thí sinh (chỉ tiêu 100 thí sinh) thi vào khoa này. Phó hiệu trưởng Trường đại học Đà Lạt Nguyễn Duy Mậu cho biết với kết quả thi như trên, thí sinh Hồ Ngọc Tuấn chắc chắn trúng tuyển. Ông Mậu nói thêm với hoàn cảnh đặc biệt của Tuấn, trường sẽ xác minh hoàn cảnh cụ thể và hỗ trợ học bổng, ít nhất là học phí trong học kỳ đầu tiên, để tiếp sức cho Tuấn vào giảng đường, sau đó tùy vào học lực sẽ cấp học bổng ở các kỳ tiếp theo. |
Cha mẹ chia tay khi Tuấn còn nhỏ, Tuấn sống với mẹ trong ngôi nhà nhỏ ẩm thấp ở hẻm số 7 đường Pasteur (TP Đà Lạt). Người cha có chia sẻ khó khăn với hai mẹ con, nhưng đồng lương tài xế xe buýt thiếu trước hụt sau cũng không đủ giúp đỡ. Mẹ và Tuấn sống chật vật bằng việc bán băng đĩa dạo.
Cuối tháng 4-2013, trên đường đi bán đĩa về, mẹ Tuấn bị ôtô tông chấn thương sọ não nặng phải điều trị hơn sáu tháng ở khắp bệnh viện lớn tại Lâm Đồng và TP.HCM. Mẹ Tuấn được cứu sống nhưng trí nhớ bị tổn thương, ngay cả đi đứng cũng trở nên khó khăn. Gia cảnh vốn khó khăn trở nên suy kiệt. Đó là quãng thời gian Tuấn suy sụp nhất. Những vất vả của một gia đình đơn chiếc đã khiến chàng trai 17 tuổi già trước tuổi và sức học cũng suy giảm. Nếu năm lớp 11 Tuấn đạt học sinh khá thì học kỳ 1 lớp 12 học lực chỉ trung bình. Tuấn nhớ lại: “Nhiều lần em tính nghỉ học, sau một lần tính vậy em lại ráng học nhiều hơn. Nhà em khó khăn phần nhiều do không có nghề nghiệp, giờ em lại rơi vô cảnh không có nghề nghiệp nữa thì không biết sẽ khổ cỡ nào. Tiền đâu sau này lo cho mẹ”.
Có lần quá túng thiếu, Tuấn ôm hộp đĩa nhạc của mẹ ra chợ Đà Lạt bán dạo nhưng cũng không đủ sống. Thương hoàn cảnh của cậu, những phụ nữ bán đĩa, bạn của mẹ Tuấn, đã bán phụ cho Tuấn. Có người khuyên: “Lo về chăm mẹ rồi học cho đàng hoàng, giờ con bán đĩa rong với cô suốt đời thì không lo cho mẹ được”. Tuấn ngân ngấn nước mắt kể lại khoảng thời gian đó, cậu nói: “Nghe lời mấy cô, em bớt lo kiếm tiền, dành thời gian học nhiều hơn, lúc rảnh em chạy ra chợ Đà Lạt xin phụ việc linh tinh để kiếm ít tiền lo cơm nước trong nhà”.
Học trong bệnh viện
Tuấn bắt đầu thay đổi cuộc sống của mình để thích ứng với hoàn cảnh. Mẹ chuyển viện đến nơi nào, Tuấn lại ôm sách vở đi theo để tranh thủ học sau khi chăm mẹ. Mỗi lần nghe tiếng mẹ mê sảng, cậu lại bỏ sách thăm chừng mẹ hay chạy đi tìm bác sĩ. Và kết quả của những đêm học bên giường bệnh là sức học của Tuấn đã khả quan hơn. Ở học kỳ 2, Tuấn đã vươn lên hạng khá. Bà Lê Thị Huyền Trinh, hàng xóm của Tuấn, tỏ lòng quý mến với sự vượt khó của Tuấn: “Lúc mẹ nằm bệnh viện, nó đi học về là lo làm hết việc nhà, nấu cháo mang vô viện cho mẹ rồi ở lại đến nửa đêm hoặc sáng mới về. Nhiều lần đã gần 2 giờ sáng, tôi nhìn vào nhà thấy thằng nhỏ chong đèn học”...
Tuấn đã định không đi thi đại học nhưng rồi cậu quyết định thi cho thỏa lòng, làm bài hết sức để không tiếc nuối. Việc tiếp tục học Tuấn không dám nghĩ tới bởi chi phí học sẽ trở thành gánh nặng quá sức đối với cậu học trò hơn một năm qua phải tự thân vận động để nuôi bản thân và cả người mẹ. “Ước gì em không đậu đại học, em sẽ chấp nhận mọi thứ nhẹ nhàng hơn”, Tuấn tần ngần. Cậu nói tiếp: “Nếu rớt đại học em chấp nhận ra đời kiếm sống bằng cách này cách khác. Còn đậu đại học mà phải từ bỏ việc đi học thì mình buồn, và nếu mẹ còn trí nhớ mà biết chuyện này chắc mẹ sẽ tủi thân không biết chừng nào”.
|
Bạn đọc Tuổi Trẻ hỗ trợ chỗ ở cho tân sinh viên khó khăn Câu chuyện vượt khó của cô bé chăn bò Lưu Thị Hà Giang (“Cô học trò vượt qua nghịch cảnh” - Tuổi Trẻ ngày 22-6) làm lay động nhiều tấm lòng mạnh thường quân tại TP.HCM. Bạn đọc Nguyễn Hữu Mai gọi đến Tuổi Trẻ nhờ chúng tôi chuyển lời đến Hà Giang rằng cô muốn nhận Giang về nhà ở miễn phí trong suốt bốn năm học ĐH tại TP.HCM. Tương tự, một bạn đọc tại Hóc Môn (TP.HCM) nhắn với ban tổ chức học bổng rằng: muốn cho em Huỳnh Tiến Sĩ (bài “Ba anh em chung giấc mơ giảng đường”, Tuổi Trẻ ngày 28-7) ở nhờ nếu em lên TP.HCM học. Từ “đầu cầu” Hà Nội, bạn đọc Lại Thị Kiều Hưng lại muốn giúp một bạn nữ sinh viên có hoàn cảnh gia đình khó khăn đến ở nhà mình trong thời gian học ĐH tại Hà Nội. Có một bạn đọc là Việt kiều Mỹ trong chuyến về thăm quê hương vừa qua, đọc báo Tuổi Trẻ đã gấp gáp mang tới tòa soạn 15 triệu đồng tặng quỹ học bổng nhưng lại đề nghị không nêu tên. “Mong rằng sự giúp đỡ của chúng tôi như một ngọn gió lành làm dịu bớt nỗi nhọc nhằn của các cháu. Nếu muốn cảm ơn chúng tôi, sau này thành đạt hãy quay lại giúp đỡ những bạn khó khăn như các cháu hôm nay”, bạn đọc này nhắn nhủ. Năm nay Tuổi Trẻ cũng đón nhận thông tin từ một nhóm bạn Việt kiều New Zealand muốn hỗ trợ khoảng 100 tân sinh viên với mức từ 50 - 70% học phí trong suốt thời gian ĐH. |

Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận