Tag: tiếng rao

Hàng rong giữa New York giá lạnh và ký ức tiếng rao

Những ngày đông New York, khi tuyết rơi dày và gió lạnh từ sông Hudson thổi qua các con phố Manhattan, những xe đẩy thức ăn ven đường vẫn sáng đèn giữa dòng người hối hả.

Nổi chìm đời hàng rong - Kỳ cuối: Tiếng rao văng vẳng suốt đêm dài

TTO - "Ai bánh giò, bánh bao nóng không?". Những tiếng rao giữa đêm hôm khuya khoắt, dáng gầy đạp xe liêu xiêu dưới ánh đèn đường đã quen thuộc với người dân phố thị.

Nhớ tiếng rao Sài Gòn, nhớ bánh mì nóng, cút lộn, bắp xào...

Ai ai cũng mong Sài Gòn mau hết dịch để thành phố lại rộn ràng "bánh mì Sài Gòn, đặc ruột thơm bơ...", "... vịt dzữa, cút lộn, bắp xào đê ê ê..."

Nhớ lắm, tiếng rao thời nghèo khó - Kỳ cuối: Ai mài dao, mài kéo không?

TTO - Buổi chiều, đường phố Sài Gòn đông đúc, ồn ã. Ông cụ đạp xe đi mài dao kéo dạo cất giọng rao đùng đục: "Ai mài dao, mài kéo không?".

Nhớ lắm, tiếng rao thời nghèo khó - Kỳ 6: Người thợ 60 năm sửa khóa quần áo

TTO - Người thợ 81 tuổi, 60 năm tuổi nghề, tỉ mẩn chuốt lại từng chiếc răng khóa bé bằng nửa hạt gạo. Tôi tìm khắp phố cổ Hà Nội, hình như chỉ còn hai người làm nghề này.

Nhớ lắm, tiếng rao thời nghèo khó - Kỳ 5: Quên sao được đôi dép nhựa hàn quai

TTO - Nhiều bạn trẻ, thế hệ sinh sau thập niên 1990, cứ tròn mắt khi nghe chuyện hàn lại đôi dép nhựa bị đứt quai để tiếp tục mang được. "Chuyện thật không? Ba đồ nhựa có bao nhiêu tiền mà phải hàn lại xài lại?".

Nhớ lắm, tiếng rao thời nghèo khó - Kỳ 4: Nhớ mê bồ quây lúa

TTO - Không chỉ dân quê, mà ngay nhiều nhà ở thành phố TP.HCM sau chiến tranh khó khăn cũng không lạ gì tấm mê được đương (đan) từ cây trúc.

Nhớ lắm, tiếng rao thời nghèo khó - Kỳ 3: Ai hàn nồi, vá chảo không?

TTO - Với bộ đồ nghề chẳng đáng giá bao nhiêu tiền và chiếc xe đạp cũ kỹ, người thợ hàn nồi cao tuổi này đã nuôi sống cả gia đình gần chục người qua suốt những năm tháng đất nước khó khăn, người người thiếu ăn, nhà nhà thiếu mặc.

Nhớ lắm, tiếng rao thời nghèo khó - Kỳ 2: Leng keng cà rem dạo

TTO - Leng keng, leng keng. Ai cà rem, cà rem đây. Đó là tiếng chuông lắc, lời rao thân thuộc khắp phố xá, làng quê mà những ai sống từ thập niên 1980 trở về trước không hề xa lạ.

Có tiếng rao nghe sao lạc lõng giữa phố chiều lao xao

TTCT - Một chiều chủ nhật, thức dậy sau một giấc ngủ trưa thật dài, bên tai tôi bỗng nghe tiếng rao chạy qua con hẻm chỗ tôi ở: “Mua tóc dài, mua tóc rối”.