Thứ 7, ngày 19 tháng 9 năm 2020

Tâm sự của cái máy lạnh

08/09/2020 09:40 GMT+7

TTO - Nhiều lúc tui cứ nghĩ như ở các vùng quê, vùng nghèo khó không xài máy lạnh thì tui hẳn sướng hơn, chứ không như ở thành phố thân phận tui bị mang ra giày vò như thế này.

Đầu năm họp phụ huynh bàn chuyện học của con em không lo bàn, loài người toàn mang tui ra bàn tới bàn lui. Trường thì xây thiệt to mà nói không có tiền lắp tui, phụ huynh thấy con em nóng quá nên đề nghị lắp tui.

Khổ là phụ huynh có người đồng ý có người không, mà trường yêu cầu phải có trăm phần trăm đồng ý mới lắp. Cãi nhau ỏm tỏi rồi cũng đồng ý đóng tiền lắp tui.

Lắp rồi nhưng tui mang tiếng này nọ. Nào là bảo mua thổi giá, nào là mua có ăn này ăn nọ... Miệng loài người tui nghe mà thấy nóng trong người luôn, nhưng cũng cố chạy cho các em mát.

Xấu hổ nhất là đến đầu năm sau, cứ hễ cuối cấp hay chuyển lớp là phụ huynh hè nhau tháo tui ra để mang theo. Thân già của tui bị tháo ra lắp lại mệt mỏi đã đành, nhưng thật chán khi nghe phụ huynh nói với nhau: Tiền mình thì mình lấy đi theo chớ!

Ôi chao, tui xấu hổ vô cùng. Loài người ai cũng nói những lời hay ý đẹp, nhưng ki bo từng đồng bạc với thân đã qua sử dụng như tui. 

Tui không là vật vô tri vô giác như loài người nghĩ đâu. Trải qua những chuyện đó, tui còn xấu hổ với chính tui nữa là.

Robot mà biết nói năng Robot mà biết nói năng

TTO - Mấy hôm nay hội robot nhốn nháo cả lên sau khi có 2 robot bị bại lộ thổi giá, giá thấp mà nâng khống thiệt cao để ăn dày.

BÚT BI
Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận
    Bình luận Xem thêm
    Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận