
Slam Dunk là tác phẩm góp phần thay đổi cách độc giả Nhật Bản nhìn nhận bóng rổ, đồng thời đặt nền móng cho phong cách nghệ thuật và kể chuyện đặc trưng của Inoue sau này - Ảnh: Shonen Jump
Năm 1988, Takehiko Inoue có cơ hội làm việc trong ê-kíp của Tsukasa Hojo, tác giả City Hunter, để rồi chỉ vài năm sau, Inoue bắt đầu tạo dấu ấn riêng bằng một câu chuyện ngắn về bóng rổ mang tên Purple Kaede - đây cũng là nền móng cho Slam Dunk, bộ truyện làm nên tên tuổi ông.
Ban đầu, đây là dự án được ông theo đuổi chủ yếu vì niềm yêu thích cá nhân, thậm chí từng bị cho là khó thành công bởi bóng rổ khi ấy chưa phải môn thể thao phổ biến tại Nhật Bản.
Nhưng Inoue đã chứng minh điều ngược lại. Với hơn 170 triệu bản được phát hành trên toàn thế giới, Slam Dunk trở thành một trong những manga bán chạy nhất lịch sử.
Từ một kẻ ngoại đạo đến tình yêu bóng rổ
Nhân vật trung tâm của Slam Dunk là Hanamichi Sakuragi, một nam sinh cá biệt với chiều cao nổi bật, tính khí nóng nảy và đặc biệt là một "thành tích" đáng quên trong chuyện tình cảm: bị từ chối tới 50 lần.
Bước ngoặt xảy ra khi Sakuragi gặp Haruko Akagi, cô gái có niềm đam mê bóng rổ. Muốn gây ấn tượng với Haruko, Sakuragi gia nhập đội bóng rổ trường Shohoku dù gần như không biết gì về môn thể thao này.

Theo thời gian, nét vẽ của Inoue ngày càng trở nên chi tiết và giàu tính hiện thực. Cơ bắp căng lên khi cầu thủ bật nhảy, bàn tay tiếp xúc với bóng, những bước chân thay đổi hướng hay khoảnh khắc một cầu thủ ngã xuống sàn đều được thể hiện với độ chính xác đáng kinh ngạc - Ảnh: Shonen Jump
Sakuragi không phải thiên tài bóng rổ. Cậu thậm chí chẳng thực sự yêu thích môn thể thao này khi mới bắt đầu. Những gì cậu có chỉ là thể hình, sức mạnh và một sự tự tin gần như vô lý.
Nhưng khi quá trình tập luyện diễn ra, Sakuragi dần thay đổi. Từ một người chỉ muốn gây chú ý với một cô gái, cậu bắt đầu tìm thấy niềm vui trong từng cú bật nhảy, pha tranh bóng hay lần phòng thủ. Càng tiến bộ, Sakuragi càng hiểu rằng bóng rổ không phải sân khấu để cậu chứng minh bản thân mà là một môn thể thao đòi hỏi sự phối hợp, kỷ luật và tinh thần đồng đội.
Song, Slam Dunk không xây dựng hành trình của một "người hùng" đơn độc. Ngoài Sakuragi, đội tuyển Shohoku là tập hợp của những cá tính rất khác nhau.
Mỗi nhân vật có một lý do để chơi bóng và một điểm yếu cần vượt qua. Chính vì vậy, sự phát triển của Shohoku không chỉ nằm ở kết quả các trận đấu mà còn nằm trong mối quan hệ giữa những thành viên.
Sakuragi đặc biệt nổi bật bởi cậu đi ngược hình mẫu nhân vật chính hoàn hảo thường thấy. Cậu kiêu ngạo, ghen tị, bốc đồng và thường xuyên gây rắc rối. Thế nhưng, chính những khuyết điểm đó khiến hành trình trưởng thành của nhân vật trở nên thuyết phục.
Hành trình đến vị trí kinh điển
Một trong những yếu tố làm nên sức sống lâu dài của Slam Dunk là cách Takehiko Inoue tiếp cận bóng rổ.
Để tăng tính thực tế trong mỗi trận đấu, Inoue tập trung vào chuyển động cơ thể, chiến thuật, khoảng cách giữa các cầu thủ và sức ép thể chất mà vận động viên phải chịu đựng. Bóng rổ trong Slam Dunk có tốc độ cao nhưng vẫn tuân theo logic của một trận đấu thực tế.

Một cú block, đường chuyền, cú ném ba điểm hay pha dunk của Sakuragi đều có thể trở thành khoảnh khắc đáng nhớ bởi độc giả đã chứng kiến nhân vật phải mất bao nhiêu thời gian để đạt được chúng - Ảnh: Shonen Jump
Inoue cũng chịu ảnh hưởng rõ rệt từ bóng rổ Mỹ và NBA. Hình ảnh các cầu thủ, kiểu tóc, trang phục và một số động tác trong truyện đều gợi nhớ đến những ngôi sao bóng rổ nổi tiếng thập niên 1990.
Sakuragi thường được liên hệ với Dennis Rodman, trong khi Akagi mang nhiều nét gợi nhớ đến Patrick Ewing. Đồng phục đỏ - trắng của Shohoku cũng khiến nhiều độc giả liên tưởng đến Chicago Bulls.
Đặc biệt, Inoue hiểu rằng với manga thể thao, cách sắp xếp khung tranh quan trọng không kém bản thân hình vẽ. Một pha bóng có thể được kéo dài qua nhiều khung để tạo cảm giác chuyển động, sau đó đột ngột chuyển sang một khung lớn ở khoảnh khắc quyết định.
Nhờ vậy, người đọc không chỉ "nhìn thấy" trận đấu mà gần như có thể cảm nhận được nhịp độ của mỗi trận đấu.
Slam Dunk không phải manga dành cho những ai muốn một trận đấu được giải quyết trong vài trang.
Inoue thường dành rất nhiều chương để theo sát từng diễn biến trên sân. Một trận đấu có thể kéo dài qua nhiều tập, trong khi trận đấu cuối cùng thậm chí chiếm tới sáu tập truyện.
Cách kể chuyện chậm này đôi khi có thể khiến độc giả thiếu kiên nhẫn, nhưng nó cũng giúp từng điểm số trở nên có trọng lượng. Một pha bật cao tranh bóng hay cú ném thành công không xuất hiện như một phép màu mà là kết quả của hàng chục chương luyện tập, thất bại và thay đổi chiến thuật.
Từ Slam Dunk đến di sản của bóng rổ Nhật Bản
Thành công của Slam Dunk vượt xa phạm vi một tác phẩm giải trí. Bộ manga góp phần tạo ra làn sóng quan tâm mới đối với bóng rổ tại Nhật Bản vào thập niên 1990, thời điểm môn thể thao này vẫn chưa có vị trí tương xứng với bóng chày hay bóng đá.
Điều đáng nói là Inoue không biến bóng rổ thành một thứ xa lạ với độc giả. Độc giả cũng đồng thời học cùng nhân vật. Những kỹ thuật, luật chơi và chiến thuật được đưa vào câu chuyện một cách tự nhiên thông qua quá trình trưởng thành của Shohoku.
Trailer anime The First Slam Dunk, tác phẩm đáng thử qua nếu bạn là fan Slam Dunk
Thậm chí nhiều năm sau khi manga kết thúc, ảnh hưởng của Slam Dunk vẫn chưa biến mất. Inoue tiếp tục đóng góp cho sự phát triển của bóng rổ thông qua các hoạt động hỗ trợ tài năng trẻ Nhật Bản, trong đó có chương trình học bổng tạo cơ hội cho những cầu thủ trẻ sang Mỹ học tập và rèn luyện.
Bởi sau cùng, Slam Dunk chưa bao giờ được nhớ đến chỉ bởi những chiến thắng trên sân đấu. Điều còn lại sau mỗi cú ném, mỗi trận cầu là câu chuyện về đam mê, tình đồng đội và tuổi trẻ - về một chàng trai từng bước trưởng thành, để rồi đến một ngày nhận ra mình đã yêu bóng rổ tự lúc nào.
Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận