Nó trọ học ở xa. Nhà chỉ có hai mẹ con, nó hiểu nó là nguồn sống duy nhất và cũng là kỳ vọng thiêng liêng của mẹ.
Trở thành sinh viên, nó chăm chỉ học tập, hằng ngày đến lớp, đi thư viện, đọc sách, làm thêm và… cố tình né những cuộc vui cùng bè bạn. Ngoài giờ học, thú vui duy nhất của nó là viết thư gửi về cho mẹ, lắm lúc nhớ mẹ đến quay quắt nhưng cũng đành nín chịu…
Tháng 3 se lạnh, Huế lại nổi mưa rền và mây giăng giăng kín cả khoảng trời, cầu Trường Tiền bắc ngang nhịp sông Hương như ảo ảnh, đẹp và thâm trầm… Nhưng với nó, tháng 3 không đẹp đến vậy, bởi nó biết tháng 3 là tháng của lễ hội…
Nhịn hai bữa ăn sáng, nó quyết định thực hiện một cuộc gọi. Tất nhiên, gọi về cho mẹ.
Nghe giọng yếu ớt qua điện thoại, nó biết mẹ nó đang ốm. “Hôm qua đi làm đồng về, bị mắc mưa. Thế là sáng nay mẹ phải nằm ở nhà luôn. Khổ cho mấy luống rau đang cấy dở...” - “Nhà mình mưa hả mẹ” - giọng nó khe khẽ - “Ừ, mưa, mà mưa to thật chứ chẳng chơi, cộng thêm mấy tháng nay trời lạnh suốt, rau cỏ cứ èo uột cả, có chịu lớn nổi đâu, cứ cái đà này, không khéo…”. Một khoảng lặng kéo dài giữa hai đầu dây… Nó chào mẹ rồi gác máy mà cũng chẳng buồn hỏi xin thêm tiền…
Đang học bỗng có tin nhắn qua điện thoại thằng bạn. Mẹ nó nhờ cô bưu tá nhắn giúp vài dòng cho nó: “Con à, Mẹ đây. Mẹ có gửi cho con mấy chục tiêu tạm. Lần trước, mẹ biết con định xin tiền nhưng rồi lại thôi. Hôm nay, vừa bán thêm được mớ rau, trời lạnh rau khan nên dù nhà mình có ít nhưng bán cũng được giá. Mẹ biết tháng này có nhiều ngày lễ, ở trong đó sinh viên chắc sẽ phải cần thêm tiền…”.
Xúc động đến lặng người, nó thương mẹ đến muốn lồng lộn cả lên để được chạy về ôm chầm lấy mẹ… Chút tủi hờn len lỏi, ngày lễ tháng 3, mẹ ban cho nó thêm một sự thấu hiểu và yêu thương đến vô bờ!
Mưa lạnh tháng 3, giữa nơi xa lắc nó nghe dội về một niềm thương đến khó tả… Thương rồi lo, rồi chạnh lòng nghĩ ngợi: Trong gió buốt thổi rít, dưới mưa lạnh nặng hạt rơi đều, mẹ nó đang cúi khom sát mình và nhỏ bé. Và gò lưng giữa những luống rau…”.
Tái tê cho nỗi lòng con trẻ, “Mẹ có biết, mẹ là nhất... nhất trên đời…”!
Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận