
Du khách nước ngoài sử dụng taxi rồi từ chối thanh toán. Anh nói "I don't have any money" (Tôi không có tiền) - Ảnh cắt từ clip
Nhiều bạn đọc cho rằng số tiền ít hay nhiều không phải vấn đề cốt lõi. Điều đáng lo là nếu những hành vi cố tình không thanh toán kiểu như hành khách nước ngoài nọ nói "Tôi không có tiền" được xem như chuyện "xui rủi" và người bị thiệt đành chấp nhận, lâu dần có thể tạo tâm lý coi thường người làm dịch vụ.
Đôi co, người thiệt thêm là tài xế
"Số tiền ít hay nhiều đừng để chuyện này thành thông lệ sẽ làm khó các bác tài cũng như tạo tâm lý lo lắng hay dè chừng" - một bạn đọc bình luận.
Bạn đọc Ngọc Trâm nhìn vấn đề ở góc độ rộng hơn, cho rằng hình ảnh du lịch Việt Nam thân thiện, hiếu khách không thể đồng nghĩa với việc để những người thiếu ý thức lợi dụng.
"Hình ảnh du lịch Việt Nam thân thiện, hiếu khách không có nghĩa là trở thành nơi miễn phí cho những người thiếu ý thức đến lợi dụng. Phải xử lý nghiêm để giữ gìn môi trường du lịch công bằng, văn minh", Ngọc Trâm viết.
Cùng quan điểm, bạn đọc Tu Han cho rằng người Việt đôi khi có tâm lý nể nang, sợ mang tiếng nên dễ rơi vào thế chịu trận. Theo bạn đọc, việc mến khách phải đi liền với văn minh và tôn trọng pháp luật, không thể biến thành sự bao che cho hành vi vô văn hóa như quỵt tiền cuốc xe được.
Một số bạn đọc cũng cho rằng cần phân biệt trường hợp khách thật sự gặp khó khăn với hành vi cố tình quỵt tiền. Bạn đọc nguy****@gmail.com viết: "Thà khách nói trước không có tiền cần sự giúp đỡ, chứ để họ lợi dụng lòng tốt và hiếu khách của người Việt Nam mình thì coi sao được!".

Khách nước ngoài xin tiền trên vỉa hè ở Phú Quốc - Ảnh tư liệu Tuổi Trẻ
Không vì tiền nhỏ mà "coi như mình xui"
Nhiều bạn đọc cho biết đã chứng kiến những trường hợp khách nước ngoài sử dụng nhiều lý do để né thanh toán như giả vờ quên thẻ, báo lỗi mạng, hứa chuyển khoản sau rồi biến mất.
Đáng chú ý, bạn đọc ký tên Mèo đặt vấn đề về cách xử lý sau khi xảy ra sự việc: "Cuối cùng thì vẫn không đòi được tiền và cũng không có cách gì xử lý được những người đó. Tại sao không nhờ đến công an giải quyết nhỉ, nếu họ cố tình chây ì, không trả thì phải có hình phạt xứng đáng để bảo vệ quyền lợi cho người làm dịch vụ chứ?".
Ở chiều ngược lại, một số bạn đọc nhìn câu chuyện từ góc độ thực tế của người lao động: một khoản tiền bị quỵt đã đáng tiếc. Nhưng nếu ở lại tranh cãi, chờ đợi hoặc tìm cách đòi tiền thì người mất nhiều hơn đôi khi lại chính là tài xế.
Bạn đọc Da Nang cho rằng trong quá trình làm nghề, thỉnh thoảng gặp một vài trường hợp như vậy có thể xem như một dạng rủi ro.
"1.000 người thì cũng rơi rớt một vài người nên coi như mình xui đi" - bạn đọc này viết và cho rằng người làm dịch vụ có thể xem khoản thiệt hại như một phần "chi phí rủi ro" trong quá trình kinh doanh.
Bạn đọc Hai Tùng đưa ra một cách xử lý mang tính thực tế và hài hước: "Tui nghĩ nếu họ nói không có tiền hay cố tình không trả tiền thì tui chở họ trở lại điểm bắt đầu".
Tuy nhiên ý kiến này ngay lập tức nhận được phản hồi của bạn đọc Nguyen Ba Nguyen: "Bạn tính giỏi. Mất thêm quỹ thời gian và phí cho nhớ được lâu he".
Một bạn đọc khác là vand****@gmail.com lại cho rằng nguyên nhân khiến nhiều người bỏ qua không hẳn vì nể nang hay hiếu khách, mà đơn giản là sợ mất thời gian.
Nhìn từ hai luồng ý kiến của bạn đọc Tuổi Trẻ, câu chuyện vài trăm nghìn đồng tiền cước vì vậy không chỉ là chuyện tiền bạc. Một bên cho rằng không thể vì số tiền nhỏ mà bỏ qua hành vi sai, bởi nếu ai cũng nghĩ "thôi coi như xui" thì cái xấu có thể trở thành bình thường.
Bên còn lại đặt câu hỏi thực tế hơn: một người đang mưu sinh liệu có nên bỏ thêm thời gian, công sức và thậm chí đối mặt với rủi ro chỉ để đòi lại một khoản tiền không lớn?
Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận