Có một đóa hướng dương...

01/11/2006 02:04 GMT+7

TT - Ở Trung Quốc có một “hoa hướng dương không cần mặt trời” Trần Tử Khâm vượt qua số phận (Tuổi Trẻ 28-8-2006). Còn ở TP.HCM, tôi đã được gặp “hoa hướng dương” Lê Thanh Thúy, HS lớp 11A3 Trường trung học Thực hành (ĐH Sư phạm).

Uch4ftkG.jpgPhóng to
Dù trên giường bệnh nhưng nụ cười lạc quan của Thanh Thúy luôn khiến bạn bè khâm phục - Ảnh:TỐ OANH
TT - Ở Trung Quốc có một “hoa hướng dương không cần mặt trời” Trần Tử Khâm vượt qua số phận (Tuổi Trẻ 28-8-2006). Còn ở TP.HCM, tôi đã được gặp “hoa hướng dương” Lê Thanh Thúy, HS lớp 11A3 Trường trung học Thực hành (ĐH Sư phạm).

Thúy lúc nào cũng lạc quan, tự tin và yêu đời dù căn bệnh ung thư xương quái ác ba năm qua cướp đi từng phần thân thể.

“Từ đáy vực sâu chứa đầy nước mắt đau khổ tôi đứng dậy thề rằng dù còn được sống bao lâu nữa, dù gặp phải bao gian khó tôi cũng quyết không bị đánh gục, không chấp nhận đầu hàng, tôi phải là một mặt trời nhỏ để cuộc đời mình được tỏa ánh sáng ấm áp...”. Thúy nói đã tìm thấy mình trong quyển sách Hoa hướng dương không cần mặt trời của Trần Tử Khâm ở đoạn này.

Ngày Thúy vào lớp 10 cũng là ngày bạn bắt đầu đối diện với căn bệnh hiểm nghèo. Năm học 2003-2004, thay vì tung tăng đến trường Thúy phải nhập viện cắt khối u ở khớp gối chân phải, vết thương không lành phải cắt bỏ luôn 2/3 chân. Năm học sau, Thúy gắn chân giả tập tễnh đến trường. Học xong học kỳ I lớp 11 bệnh lại tái phát, việc học tạm ngưng để phẫu thuật tháo bỏ khớp háng. Chỉ còn lại một chân, Thúy vẫn không bỏ cuộc.

Năm học 2006-2007, hằng ngày Thúy vẫn chống nạng đến trường học lại lớp 11. Thúy trở thành học sinh đặc biệt: đến trường sớm nhất và ra về trễ nhất vì phải khó nhọc di chuyển với những bậc thang. Nhưng năm học chỉ mới bắt đầu chưa được hai tháng thì phải nhập viện lần nữa...

Gặp Thúy vừa sau cuộc phẫu thuật sinh tử cắt bỏ xương chậu bên phải, vẫn chưa thể ngồi dậy được. Thúy nói chuyện về bệnh, về những đau đớn đã trải qua một cách hóm hỉnh và hồn nhiên đến lạ. “Ráng ít bữa bước xuống giường được sẽ lại đến trường - Thúy nói, dù chưa biết sẽ ngồi bằng cách nào khi chỉ còn lại một bên xương chậu và còn phải trải qua sáu đợt xạ trị hóa chất trong sáu tháng tới - Hồi xưa mình là người luôn đặt ra kế hoạch đường dài, nhưng bây giờ phải tính từng đoạn ngắn. Chưa biết mình sẽ mất bao lâu để học xong lớp 12, nhưng mình quyết tâm phải có tấm bằng tốt nghiệp THPT và còn thi ĐH nữa. Sẽ thi vào ngành tâm lý của ĐH KHXH&NV. Trước mặt mình đang là một bức tường và mình phải phá vỡ nó để vượt qua”.

Thúy không thể nhớ hết đã có thêm bao nhiêu bạn và thầy cô mới. Một bức thư ngỏ “Hãy hành động vì Thúy” của tập thể lớp 11A3 được gửi đi và ngay lập tức nhận được hiệu ứng của cả trường. Từng nhóm nhỏ mỗi ngày đến bên giường bệnh, là những thầy cô Thúy chưa được học một tiết nào, là những bạn trong trường Thúy chưa một lần được nói chuyện... “Thúy ơi! Cố lên đừng bỏ cuộc”, hàng trăm bức thư được gửi đến Thúy.

Thúy biết tất cả về sự nguy hiểm của căn bệnh nhưng vẫn tự tin chiến đấu vì xung quanh có ba mẹ, thầy cô, bạn bè và bác sĩ tận tình... Thúy biết ba rất nhạy cảm nên không bao giờ khóc hoặc buồn để ba càng thêm sa sút... Nhưng đêm đến thì nước mắt ướt đẫm gối!

TỐ OANH
Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận
    Ý kiến của bạn
    Đăng nhập

    Bạn sẽ nhận được các tin tức nổi bật trên Tuổi Trẻ, nếu không muốn bạn có thể tắt bất cứ lúc nào

    Bình luận Xem thêm
    Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận