Người lính già đầu bạc,Kể mãi chuyện Nguyên Phong...
Phóng to |
Tuy nhiên, họ cũng ưa nhắc lại những chuyện vui vui kiểu nụ cười kháng chiến - tạm gọi là chuyện cười Nguyên Phong thời chống Mỹ. Chú Sáu mở đầu:
- Hôm ấy, đơn vị chúng tôi vào đến cửa ngõ thành phố thì nghe ông Dương Văn Minh đọc lời tuyên bố đầu hàng trên đài. Mọi người ôm nhau reo mừng, ai cũng muốn nhào vô các hàng quán bên đường làm một tô hủ tíu và ly trà đá cho sướng cái bụng.
Bỗng đồng chí chính ủy phổ biến một cái lệnh rất oái oăm: “Tuyệt đối cấm ăn hàng! Đến điểm tập kết sẽ tổ chức cơm nước đàng hoàng”. Nghĩ lại cũng phải. Giả sử đồng bào nô nức ra đường đón chào cách mạng mà thấy các chiến sĩ giải phóng ai nấy xì xà xì xụp húp húp chan như lũ ma đói thì còn ra thể thống gì?... Mà đâu phải ai cũng có tiền trả. Lỡ có người ăn quịt thì sao? Thôi thì cứ chờ cơm nước đàng hoàng. Bữa ăn trưa đàng hoàng đầu tiên của chúng tôi là món mì gói Hai Con Tôm trộn với sữa Foremost đun sôi. Thế mà ngon đáo để!
Chú Năm tiếp lời:
- Còn tôi làm công tác tiếp quản vùng Ngã ba Chú Ía, nơi có nhiều hang động của chị em ta. Có lần, tôi cần một cái kềm để nhổ đinh, nhưng hỏi mượn cả chục nhà chung quanh, ai cũng nói không có. Té ra, họ nghe kẻ xấu tuyên truyền rằng hễ Việt Cộng bắt được phụ nữ sơn móng tay thì cho là gái mại dâm, sẽ dùng kềm nhổ móng tay ra. Vì vậy, nhà nào cũng đem giấu cây kềm.
Cô Tư cũng có một chuyện, nếu không nói ra thì không ai biết: Dạo ấy, đơn vị của cô tiếp quản một cao ốc của sĩ quan Mỹ. 3, 4 chị em cô được bố trí ở chung một phòng sang trọng. Các cô là du kích ở nông thôn, chưa hề biết đến những tiện nghi của thành phố. Thấy trong phòng ngủ có cả phòng tắm lẫn nhà vệ sinh, các cô bình luận:
- Mình đánh dữ quá, tụi nó sợ, co lại trong phòng. Đến nỗi tiêu tiểu, tắm rửa cũng không dám ra ngoài. Nhát gan đến thế, thua là phải.
Lại có một cô lần đầu bước vào phòng tắm dành cho nữ, vừa bật đèn lên đã la hoảng, xô cửa chạy ra. Nguyên 4 phía vách tường của phòng tắm này đều lót gương phản chiếu. Cô thấy vô số cái bóng của mình xuất hiện như ma quỉ nên sợ quá. (Thế mà chê Mỹ nhát gan!). Còn chú Ba nguyên là bộ đội lái xe trên đường Trường Sơn. Có lần chú lái xe kéo một khẩu pháo 155 ly chạy ào ào trên đường phố Sài Gòn. Chú đến đâu, mọi thứ xe lớn, xe con, xe máy... ở phía trước đều hoảng hốt dạt ra hai bên, leo cả lên lề đường. Té ra, chú đang chạy ngược chiều trên đường Phan Thanh Giản (nay là đường Điện Biên Phủ).
Đến một ngã tư, chú thấy một cô gái đứng trên bục, miệng thổi còi, tay cầm dùi cui điều khiển giao thông rất vất vả. Trong những ngày này, cảnh sát công lộ Sài Gòn đang hoang mang, lóng nhóng chờ chủ trương của Ban Quân quản nên việc điều khiển giao thông trên đường phố trông cậy vào các tổ chức quần chúng và những thanh niên tích cực xung phong đảm nhận.
Chú Ba khen thầm: Gái Sài Gòn mà như cô này thì đâu có thua gì các cô Thanh niên Xung phong của ta! Đến khi cô ta quay lại hoa gậy chỉ đường cho chú, chú mới nhận ra khuôn mặt râu ria bặm trợn của một chàng trai. Quái nhỉ! Con trai gì mà tóc dài như tóc thề, quần loe, áo chẽn. Nhìn sau lưng cứ tưởng là con gái. Chú đâu có biết đó là “mốt” của một số thanh niên Sài Gòn vào thập niên 70 - con trai thì rất giống con gái, con gái lại cố làm cho giống con trai, người không tinh mắt, rất dễ bị lầm.
Chú Hai là người cao tuổi nhất, giờ mới lên tiếng:
- Có lần, tôi chạy xe đến một ngã tư. Gặp lúc đèn đỏ xe cộ dừng lại cả, nhưng cũng có vài người nôn nóng vượt qua. Tôi lên tiếng phàn nàn: “Sao khi nào cũng có những người xé rào, coi thường luật lệ?”. Một người đứng bên cạnh tôi ứng tiếng trả lời: “Họ đâu có phạm luật. Luật Giao thông mới qui định đèn xanh là dành cho thường dân. Đèn vàng dành cho ngụy quân ngụy quyền. Còn người cách mạng thì được phép vượt đèn đỏ”... Vừa khi ấy đèn xanh bật lên, thằng cha đó liền vượt qua. Tôi mỉm cười bảo y: “Sao vội thế! Nếu ta đoán không lầm thì hình như phải đợi đèn vàng mới đến lượt chú mày chứ?”.
Mọi người cùng cười khen chú Hai:
- Nói hay lắm! Chú Hai thủng thẳng nói tiếp:
- Tuy lời lẽ của thằng cha đó rất đểu cáng và có vẻ phản động, nhưng qua đó thấy nổi lên một sự thật - đó là chủ nghĩa thành phần, lý lịch - đôi khi khá nặng nề bất công, nhất là những năm đầu giải phóng. Vì thế cho nên mới lại có thêm câu chuyện sau đây: Có hai anh em ruột, kẻ Bắc người Nam. Sau ngày giải phóng, anh em gặp nhau. Người anh là cán bộ, làm giấy xác nhận gia đình cách mạng, bảo lãnh cho em trai khỏi đi học tập cải tạo. Người em cầm tờ giấy làm vốn chính trị, đi đây đi đó làm ăn. Mấy năm sau người em khấm khá, trở về thăm anh. Người anh hỏi:
- Do đâu mà chú phất lên nhanh thế?
- Thì cũng nhờ trong lý lịch của em khai có người anh là cán bộ cách mạng đấy. Ủa còn anh Hai, hình như không được...
- Được cái gì mà được, mất thì có! Cũng tại trong lý lịch của anh khai có người em... Mà thôi bỏ đi, đừng nói chuyện đó nữa!
Những câu chuyện của chú Hai có vẻ giống loại chuyện tiếu lâm của đêm trước đổi mới. Nhưng không biết đến giờ đã quá cũ chưa?
HOÀNG THIẾU PHỦ
<?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />
Tuổi Trẻ Cười số 402 (ra ngày 1-5-2010) hiện đã có mặt tại các sạp báo. Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này. Chúc bạn đọc có thật nhiều thời gian thư giãn thoải mái! |


Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận