Vĩnh biệt nhà thơ Chim Trắng

29/09/2011 10:27 GMT+7

TTO - Sau một thời gian lâm bệnh, nhà thơ Chim Trắng mất tại nhà riêng lúc 19g ngày 28-9. Lễ viếng bắt đầu từ ngày 29-9 tại nhà riêng (Biệt thự D 18/17 P. Thuận Giao, Thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương).

Lễ động quan lúc 10 giờ ngày 1-10-2011, sau đó hỏa táng tại nghĩa trang Chánh Phú Hòa, Bến Cát, Bình Dương.

LlNoCxYZ.jpgPhóng to
Nhà thơ Chim Trắng - Ảnh: tư liệu

Nhà thơ Chim Trắng tên thật là Hồ Văn Ba (theo họ mẹ) sinh năm 1938, quê Bến Tre. Ông tham gia hoạt động cách mạng từ phong trào “Bảo vệ hòa bình” của luật sư Nguyễn Hữu Thọ năm 1955, bút danh Chim Trắng cũng ra đời trong giai đoạn này. Ông từng bị chính quyền Ngô Đình Diệm bắt giam giữ hai lần ở Mỹ Tho và Sài Gòn. Đầu năm 1961ông trốn ra khỏi nhà tù ở Sài Gòn, vào chiến khu, làm công tác thanh niên, làm báo, viết báo, làm thơ…

Các tác phẩm thơ của Chim Trắng đã xuất bản: Có đâu như ở miền Nam (in chung với Lê Anh Xuân, Viễn Phương, NXB Thanh Niên, 1968); Tên em rực rỡ vô cùng (NXB Văn nghệ giải phóng Hà Nội, 1971); Đồng bằng tình yêu (Hội văn nghệ giải phóng miền Nam Việt Nam, 1973); Một góc quê hương (NXB Văn nghệ giải phóng Hà Nội, 1974); Những ngả đường (NXB Văn nghệ, 1980); Dấu vết nhỏ nhoi (NXB Văn nghệ, 1984); Khi tình yêu lên tiếng (NXB Mũi Cà Mau, 1987); Có một mùa thu trong (NXB Văn nghệ, 1990); Thơ Chim Trắng - Cỏ gai (NXB Trẻ, 1998); Hát lời cỏ hát (NXB Hội Nhà Văn, 1999); Nhân có chim sẽ về (NXB Trẻ, 2006); Cỏ khóc dưới chân tôi (NXB Hội Nhà văn 2008)…

Nhà thơ Chim Trắng nguyên là Tổng biên tập Tuần báo Văn nghệ TP.HCM từ năm 1995- 2006. Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam năm 1981 cho tập thơ Những ngã đường.

Nói về nhà thơ Chim Trắng, nhà phê bình văn học Huỳnh Như Phương nhận xét "Quả đúng như vậy, dù là sáng tác trong giai đoạn nào, thơ Chim Trắng vẫn luôn luôn ấm áp một tình yêu đối với con người, đối với quê hương đất nước. Thơ anh chưa bao giờ cao giọng, càng không hề có chất ồn ào. Nhà thơ tự nhủ: : “Ngày nào còn làm thơ, chắc tôi cũng chỉ nói về tình yêu ấy với giọng điệu ấy” (báo SGGPsố 30-4-98).

Một số bài thơ của nhà thơ Chim Trắng

Nhân có chim sẻ về

Chim Sẻ ồn ào trước sân nhàLuân vũ bày tỏ đói và khátVốc một nắm gạo...!Trắng sân...

Chỗ tôi ngồi trắng ngần bạch hồ điệpDịu dàng hương đâu rồi?Một đóa nở há miệng chờ đợiHoa đang khát tình!Hãy nán đợiĐêm sẽ về sương rót cho hoa!

Em chính là đóa bạch hồ điệp kia thôiBung nở hết mình - khát vọng!Tôi chẳng là giọt sương, chỉ là hạt gạoNhân có chim sẻ vềXin bày tỏ trước sân tôi.

*********

Gởi quê mình

Khi nghĩ về quê hương với cha mẹ sanh thànhTôi như dòng sông bên bồi bên lỡLúc đau đáu nhớ, khi không hề nhớNhư một kẻ ra đi quên mất đường về.

Bông so đũa và gió chướngMẹ khóc một đời rau rămĐó là lúc tôi biết mình không lạc lốiLòng bồi thêm nỗi nhớ âm thầm

Giấy đã vàng khô, tím đã phai màu tím lợtTôi vẫn tôi đây của thuở nàoAi bỏ ai đi ai còn giữ lạiBiển rồi, tận đáy biển nông sâu

Gió chướng cho lòng bịn rịnKhông chỉ riêng em không chỉ mẹ cha mìnhMáu cứ đỏ như chưa bao giờ đỏ vậyChưa bao giờ tôi sạt lỡ một tình yêu

Gió chướng là gì ghê gớm vậyCho tôi khóc cười thương nhớ một bờ kinh.

***************

Hương cau quê ngoại

Mẹ lấy chồng xaLâu lâu mới dẫn con về quê ngoạiTrưa bước vào nhàĐã thấy đầy sân hoa trắng rụngHương cau thoang thoảngThơm như là tuổi thơ.

Cau già, ngoại sấyCau dầy ngoại ănHỏi cau trồng được bao nămNgoại bảo cau có từ lâu lắmTừ thời có giặc Lang - saTừ ngày ngoại mới về nhà này, làm dâuThương ngoại nên thương luôn hàng cauThương cả dây trầu ngoại tưới. Ngoại vunThương con nước lớn đầy sôngTrở hoa cau trắng xuôi dòng. Về đâu?Thương sao câu hát ngọt ngàoGiữa mưa bỏm bẻm nhai trầu ngoại ru.

Bây giờ ngoại không còn nữaNhưng hãy còn đây hàng cau trước cửaDẫu những đêm pháo chiếc pháo bầyLàm gãy đi vài cây cau ngoại trồng ngày đó,Dẫu những ngày chất độc bom cayĐã ngắt đi những buồng cau còn non tráiNhững đứa con trai con gái(Cũng là con cháu ngoại thôi)Đã tưới máu tươi cho cau đứng mãi trên đời.Để ngày ngàyCó những trái cau tầm vung cho cháu con ngoại bửa.Có những mo cau rơiCho chúng con nhồi cơm ra trậnCó nơi cho con chim làm tổ đểVà câu hò thơm hương cau bay.

*************

Ở đất Phương Nam

Tặng Mỹ Hà, Nguyễn Trọng Nghĩa

Rượu sủi tămỞ Đất Phương Nam tôi bắt đầu buồnBắt đầu nối sợi dây buồn không nơi chôn cấtvào một chốn không góc rễ không nguồn cội nào.Mộng du từ Trịnh Hoài Đức đến Lê Lợi vào ngồi một góc cũ Mai Hương (*)Em đối diện tôi, cười tím áo.Khoanh khói thuốc thành một vòng trắngsố không trước cái vòng trắng củaDuật (**) từ lâu lắm.Nhẹ nắm bàn tay năm ngón thon dàinắm phải đóa hồng nhung mọc từ chiếc lọ thuỷ tinhTôi chảy máu!

Bây giờ con đường Lê Lợi không còn Kem-Cà phê nào mang tên Mai Hương.Bạch Đằng kem bây giờ không có ai tên Nhài ngồi đợi.Năm mươi năm khô khóc nói cho mềm là nửa thế kỷ.Bom và mìn lửa và khói – máu và nước mắt trung thành và phản trắc nói cho cùng là những vết thương. Đợi sao nổi!Nhưng có một chàng trai –già chợt nhìn rượu sủi tăm bắt đầu mộng du, mơ màng chút hương nếp Bắc, đến Mai Hương gọi một ly đen-nóng.Ông hâm lại mối tình đầu không nơi nương tựa của mình.Mỉm cười với mình.

(*) Mai Hương: Thập niên 50-60 đây là quán kem, cafe ở đường Lê Lợi - bây giờ lấy tên là Kem-Cafe Bạch Đằng.

(**) Bài thơ Vòng trắng của Phạm Tấn Duật trong kháng chiến chống Mỹ.

T.N.T. 
Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận
    Bình luận Xem thêm
    Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận