21/11/2007 19:00 GMT+7

Viết cho ngày xa nhau

HUỲNH NGỌC TRÚC NHI(ĐH Cần Thơ)
HUỲNH NGỌC TRÚC NHI(ĐH Cần Thơ)

AT - Ba năm chỉ là giọt nước nhỏ hòa vào dòng chảy thời gian vô tận, nhưng chừng ấy cũng đủ để những kỷ niệm khắc sâu vào tâm hồn mỗi người.

Đúng vậy, mình đã gặp nhau bằng cái cách của hai người xa lạ giữa thành phố này. Ngày đó, em là cô tân sinh viên lần đầu rời xa vòng tay yêu thương của mẹ lên thành phố học đại học. Chính trên giảng đường này em đã gặp anh - một giảng viên trẻ mới ra trường đầy đam mê và nhiệt huyết. Anh bảo: “Anh đã đi lạc vào khu vườn cổ tích, trong đó có một cô công chúa mít ướt, mang kính cận, hay nhăn nhó nhìn anh mỗi khi không hiểu một vấn đề gì”.

Em yêu bằng lăng. Anh yêu em nên anh cũng yêu bằng lăng. Những buổi chiều tha thẩn đạp xe bên anh dưới hàng bằng lăng dẫn vào ký túc xá, ngước nhìn lên những sợi nắng chiều vắt qua cánh bằng lăng dịu dàng và mơn man theo cơn gió. Em rộn ràng vui sướng và thầm mong thời gian mãi ngừng lại trong phút giây này. Anh chép tặng em bao nhiêu bài thơ - những bài thơ viết về bằng lăng mùa hạ:

Có kẻ giật mình như thể bắt đầu yêuSợ tuổi thơ vì sao xanh bay mấtCái màu tím dâng lên từ lòng đấtSao em cứ vô tình không biết đến chia tay?

Đọc lại bài thơ ấy, trước mắt em nhòa nhạt một màu tím của bằng lăng, cả một khung trời tím đẫm, hình như có một giọt nước mắt chợt vỡ òa, rơi xuống nóng hổi. Em xòe tay ngược gió, đón lấy từng cánh tím mỏng manh lướt qua nhè nhẹ.

Trời lại mưa! Có lẽ trời buồn nên trời khóc. Mưa rả rích như giọt nước mắt trên gương mặt buồn. Tội nghiệp những cánh bằng lăng rụng tả tơi trong chiều mưa hạ. Vốn dĩ từ bao giờ bằng lăng đã khoác trên mình một màu tím buồn đến nao lòng. Kỷ niệm đẹp ngày xưa đã trôi qua nhanh, để lại những vết thương không bao giờ lành. Cát bụi đã phủ mờ đá sỏi trên con đường mới ngày nào đã từng có dấu chân hai người đi qua.

Ngày anh sang Pháp du học và định cư bên ấy, em mới muộn màng nhận ra chuyện cổ tích chỉ có ở ngày xưa, giữa cuộc đời bon chen và vội vã này, hoàng tử và công chúa không tồn tại... Kỷ niệm chỉ có thể gợi nhớ, còn người ta không thể sống bằng kỷ niệm. Có đôi khi chúng ta mang theo biết bao kỷ niệm chỉ để làm thanh thản tâm hồn trong những phút giây. Không biết có đúng thế không?

Chỉ biết rằng những kỷ niệm kết thúc trong tiếc nuối, xót xa bao giờ cũng để lại những vết thương âm ỉ đau, làm nhói buốt trái tim mỗi khi một thoáng ngày xưa chợt hiện về. Kỷ niệm bùng lên, sống lại và trỗi dậy mạnh mẽ như mới hôm qua.

Giờ này, giữa thủ đô Paris phồn hoa, tráng lệ, trong anh có còn sót lại hoài niệm nào về sắc tím bằng lăng?

vKfjmtss.jpgPhóng to

Áo Trắng số 13 (ra ngày 15-11-2007) hiện đã có mặt tại các sạp báo.

Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này.

HUỲNH NGỌC TRÚC NHI(ĐH Cần Thơ)
Trở thành người đầu tiên tặng sao cho bài viết 0 0 0
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên

    Tuổi Trẻ Online Newsletters

    Đăng ký ngay để nhận gói tin tức mới

    Tuổi Trẻ Online sẽ gởi đến bạn những tin tức nổi bật nhất