Phóng to |
| Minh họa: NGUYỄN NGỌC THUẦN |
Quốc vẫn nằm yên trên sofa. Anh lặng lẽ nhìn cái áo sơmi nằm giữa nhà. Linh đã thô bạo bắt anh cởi ra lúc mới về. Anh có cảm giác mình như một tội đồ đang chịu cuộc hành hình trước những đôi mắt hiếu kỳ của một bộ tộc nào đó. Và vợ anh đại diện cho tất cả những đôi mắt đang thỏa mãn với cái trò hành xác tội lỗi ấy. Quốc không biết Linh đi đâu. Có lẽ nàng sẽ về nhà mẹ đẻ. Lần nào cãi nhau chẳng vậy. Có điều lần này Quốc cảm thấy ngột ngạt quá. Mọi thứ đổ vỡ rồi chăng? Chính anh cũng không biết đích xác. Quốc chỉ mơ hồ thấy một dòng nham thạch đang lặng lẽ chảy qua lòng mình, thiêu đốt mọi nỗ lực chịu đựng. Nếu anh muốn bây giờ anh có thể đánh mất tất cả. Anh sẽ đánh cược bằng một lý do hết sức ngớ ngẩn nhưng lại đầy sức thuyết phục đối với Linh.
Anh không hiểu vì sao lại có vết son môi trên nách áo mình. Nó nằm ở một vị trí mà người giàu trí tưởng tượng nhất cũng chẳng màng đến. Vấn đề là Quốc luôn giữ mình khỏi những chuyện trăng hoa, chuyện có một vết son trên người đã là vô lý lắm rồi, huống hồ là một vết son trên nách áo!
Linh đã xua đi mọi giải thích của Quốc. Cũng không hiểu vì sao Linh lại phát hiện nó một cách nhanh chóng, chính xác và đầy quả quyết như vậy. Linh lại còn nói nó là loại son có mùi trái cây rẻ tiền. Quốc chỉ nhớ là mình chới với sau những lời đay nghiến của Linh.
*
Quốc vẫn nằm yên trên ghế. Anh bắt đầu cảm thấy đói. Hồi tối anh đã từ chối hội bạn để về ăn cơm với Linh. Hôm nay là một ngày đặc biệt, Quốc biết Linh quên nhưng anh sẽ nhắc cho nàng nhớ. Ngày này hai năm trước họ đã làm lễ cưới.
Quốc đứng dậy. Anh đi vào bếp. Chân anh giẫm phải chiếc áo giữa nhà. Bất giác anh rùng mình. Quốc nhặt chiếc áo lên. Ðây là món quà sinh nhật Linh tặng anh hồi tháng bảy. Anh lật cái nách áo lên và bần thần nhìn nó. Vết son đã sậm màu. Anh đưa lên mũi ngửi. Ðúng là lẫn trong mùi mồ hôi của anh là một mùi thơm dịu nhẹ. Anh nhìn vết son. Không hiểu sao anh không thích phụ nữ thoa son. Anh có cảm giác điều ấy thật giả tạo. Quốc thích cái gì đó tự nhiên.
Anh luôn là người thanh toán tất cả các hóa đơn liên quan đến đồ trang điểm của Linh, nhưng hình như chưa bao giờ anh bình luận điều gì về khuôn mặt điểm trang của vợ.
Quốc đi vào bếp. Anh mở tủ lạnh. Hơi lạnh toát ra làm anh cảm thấy khoan khoái, dễ chịu. Anh hầu như quên rằng mình vừa có một cuộc cãi vã. Anh thích xứ lạnh. Anh từng học ở Nga ba năm, cũng từng qua Nhật Bản và có một thời gian sống ở Canada. Anh đã gặp Linh ở một trong những chuyến đi như vậy. Hồi ấy Linh đi tiễn người thân ở sân bay, còn Quốc đang ngồi đợi chuyến bay sắp tới. Chính Linh là người chủ động làm quen với Quốc.
Sau này, khi đã yêu nhau rồi, Linh cũng luôn là người chủ động trong mọi chuyện. Quốc hiền lành và trầm tĩnh. Anh cảm thấy thú vị với bàn tay sắp đặt của Linh.
*
Bỗng dưng Quốc lại không muốn ăn nữa. Anh vớ chai nước lọc tu ừng ực. Linh không đảm đang. Hầu như mọi việc trong nhà Quốc đều là người cáng đáng. Linh hay ghen. Ðôi khi ghen những điều vớ vẩn và hết sức vô lý. Quốc biết tính vợ nên anh cố tránh những tiếp xúc nhạy cảm với bạn bè, đồng nghiệp. Nhưng có vẻ dù anh có cố gắng đến đâu thì anh cũng thất bại rồi. Chuyện tối nay chắc vẫn như mọi khi nhưng anh có một cảm giác bất an sao ấy.
Quốc bước ra phòng khách. Anh thờ thẫn ngồi xuống nền nhà. Ðồng hồ chỉ 9 giờ 20. Giờ này có lẽ Linh đang kể tội Quốc với mẹ mình. Quốc cười. Anh nghĩ kỳ cục thật, phụ nữ hơi một tí là tìm đồng minh để nói xấu chồng mình. Anh định gọi điện cho Linh nhưng lại thôi. Lần nào Quốc cũng là người mở lời xin lỗi. Nhưng bây giờ Quốc nghĩ điều ấy không cần thiết. Anh cần ở một mình. Không gian vẫn tịch mịch như lúc Linh mới bước khỏi nhà.
*
Chuông điện thoại reo làm Quốc giật mình. Anh vừa thiếp đi một lát. Ðiện thoại của mẹ Linh. Quốc bắt máy. Bà mẹ chẳng đả động gì đến chuyện cãi cọ của hai đứa. Cứ như bà chẳng biết tí gì về chuyện ấy cả. Sau cuộc trò chuyện có vẻ gấp gáp, Quốc khoác vội chiếc áo thun vào, dắt xe ra, khóa cổng và nổ máy. Anh đi về phía bệnh viện thành phố. Bố Linh bị tai nạn, bà mẹ gọi cho Linh nhưng không được vì cô tắt máy.
Quốc hòa vào dòng người xe ồn ã. Không biết Linh đi đâu? Trong đầu Quốc là hình ảnh của vết son môi. Bây giờ nó như vết máu loang lổ trên mặt đường nhựa loang loáng ánh đèn...
*
Linh chỉnh lại tóc, đánh lại chút phấn ở hai má. Chiếc taxi dần đưa cô ra phía ngoại ô. Hùng hẹn cô ở chỗ cũ. Linh ngắm mình bằng chiếc gương nhỏ mà cô vẫn mang theo. Cô cầm thỏi son môi mùi dâu tây lên miệng. Bất chợt Linh cười. Ngay cả loại son môi cô dùng Quốc cũng không biết. Linh tô lại đường môi cho đậm một chút. Hùng thích mùi dâu tây và bao giờ khi hôn Hùng cũng tạo cho Linh cảm giác đôi môi nàng là những miếng dâu tây ngọt lịm.
Anh tài xế trẻ rẽ trái ở phía cuối đường...

Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận