Ước mơ của cô học trò lớp 3 không tay, không chân

18/02/2019 10:26 GMT+7

TTO - 'Con sẽ ráng học, học tới cùng, làm bác sĩ để sau này trị bệnh cho ngoại. Có sức khỏe, bà sẽ ở với con tới già', cô học trò không tay, không chân Trần Thị Hiếu Thảo chia sẻ.

Ước mơ của cô học trò lớp 3 không tay, không chân - Ảnh 1.

Hiếu Thảo tự làm mọi việc, khi thật sự cần thiết mới nhờ ông bà ngoại hỗ trợ - Ảnh: KHẮC TÂM

Về huyện Cù Lao Dung, Sóc Trăng hỏi nhà em Trần Thị Hiếu Thảo, học sinh lớp 3 Trường tiểu học An Thạnh 2B (xã An Thạnh 2), ai cũng biết. Cô bé không tay, không chân không chỉ viết chữ đẹp, giàu nghị lực mà còn rất lễ phép, hiếu thảo với ông bà.

Bé Hiếu Thảo năm nay 9 tuổi, bị tật bẩm sinh khi mới lọt lòng mẹ và mồ côi cha từ nhỏ.

Tuổi thơ bất hạnh

Đang nằm gập trên giường tre đọc sách, nghe có khách đến nhà, Hiếu Thảo ngồi bật dậy, cúi đầu chào khách. Lúc ông ngoại (ông Trần Văn Nhỏ, 65 tuổi) đem chai nước lọc mời khách, Thảo liền bò tới, đưa hai cánh tay (phần thịt dư) ngắn ngủn kẹp chai nước vào cằm, gồng mình dùng sức xoay vòng cổ mấy lượt, nắp chai được mở. Thảo tươi cười mời tôi dùng nước.

Bà ngoại của Thảo (bà Trần Thị Cho, 65 tuổi) kể năm 2008, con gái bà quen và kết hôn với người thanh niên quê ở TP Nha Trang (Khánh Hòa). Hai năm sau, con gái bà sinh bé Thảo.

Lúc mang thai, con gái bà nhiều lần đi khám, siêu âm và được thông báo thai phát triển bình thường. Khi con gái trở dạ, bà đưa con vào Bệnh viện Đa khoa Cù Lao Dung sinh. Lúc bé Thảo cất tiếng chào đời, bà chưa kịp vui mừng thì tim như ngừng đập. Trước mắt bà là đứa cháu gái không tay, không chân...

Ông Nhỏ cho biết Thảo dễ nuôi, lúc nào cũng cười tươi. "Thảo dễ thương và có hiếu lắm. Ít khi nào nhõng nhẽo, cho gì ăn nấy, chưa biết đòi hỏi. Ai cho đồ ăn ngon, bao giờ Thảo cũng để lại cho ông bà ngoại" - ông Nhỏ nói.

Tuy nhiên, bất hạnh lại một lần nữa ập đến với cô bé Hiếu Thảo. Trong một lần về quê, cha của Thảo bất ngờ bị tai nạn giao thông qua đời khi em chưa thôi nôi.

Mơ thành bác sĩ để trị bệnh cho ngoại

Ước mơ của cô học trò lớp 3 không tay, không chân - Ảnh 2.

Thảo dùng phần thịt dư của hai bả vai kẹp cây viết, rồi tì vào cằm làm điểm tựa để viết - Ảnh: KHẮC TÂM

Khi vào lớp 1, Thảo tập viết và tập làm toán. Em dùng phần thịt dư của hai bả vai kẹp cây viết, rồi tì vào cằm làm điểm tựa. Được thầy cô tận tình chỉ dạy, Thảo biết đọc và viết chữ rất đẹp. Trong cặp của em, sách vở xếp ngăn nắp, gọn gàng.

Trường của Thảo cách nhà khoảng 2km. Hằng ngày, bà Cho 4 lượt chở Thảo ngồi trước xe máy trên con đường đá băng qua ruộng mía. Hơn 3 tháng trước, trong lúc đi hái rau muống cho heo ăn, trượt chân, bà Cho bị gãy tay, nứt xương sườn.

Đi học về, Thảo khóc và đòi phải chở ra Bệnh viện Đa khoa Sóc Trăng để nuôi bà ngoại. Thảo tự bò dưới nền gạch lấy nước cho ngoại uống. Thảo xoa bóp và lau mồ hôi cho ngoại.

Thấy chai nước biển đang truyền cho ngoại sắp hết, Thảo bò đến phòng bác sĩ báo tin. Nhìn Thảo lo lắng, nhọc nhằn di chuyển và hiếu thảo, những người nuôi bệnh không cầm được nước mắt.

Ước mơ của cô học trò lớp 3 không tay, không chân - Ảnh 3.

Những dòng chữ do Thảo nắn nót bằng nghị lực của mình - Ảnh: KHẮC TÂM

Tôi xin số điện thoại của ông Nhỏ, cô bé nhanh nhảu lấy điện thoại của ông ngoại, yêu cầu tôi đọc số để lưu như thể để khoe tài nghệ của mình. Tôi khá bất ngờ với đề nghị của em. Cũng như khi cầm viết, Thảo đưa điện thoại áp sát cằm, nghiêng cổ giữ chặt rồi chúm môi trên nhỏ xíu "lướt" vào màn hình, bấm số, lưu tên rất thành thạo.

Ông Nhỏ tiết lộ: "Để xài được điện thoại bằng môi, nó tập tới tập lui cả trăm lần. Những ngày đầu chảy cả máu, không ăn uống gì được, nhưng nhất định không bỏ cuộc. Thảo phải tập và khổ luyện mới có thể tự làm như hôm nay".

Khi được hỏi về ước mơ, Thảo vẫn nghĩ cho người khác: "Con sẽ ráng học, học tới cùng, làm bác sĩ để sau này trị bệnh cho ngoại. Có sức khỏe, bà sẽ ở với con tới già".

Tấm gương hiếu học

Thầy Nguyễn Thanh Phong - phó Phòng GD-ĐT huyện Cù Lao Dung, cho biết: "Khi nhận em Trần Thị Hiếu Thảo vào lớp 1, chúng tôi có chút lo lắng. Nhưng bằng sự tận tâm hướng dẫn của thầy cô, sự phấn đấu của bản thân, em đã vượt qua trở ngại. Thảo viết chữ đẹp và đọc tốt. Năm học nào Thảo cũng đạt học lực từ khá trở lên. Đây là một tấm gương điển hình phấn đấu vượt khó trong học tập. Năm học 2018-2019, Thảo được chọn dự thi viết chữ đẹp cấp huyện và đạt thành tích khá cao".

Nghị lực phi thường của Thắm không tay Nghị lực phi thường của Thắm không tay

TTO - Thắm bé như chiếc kẹo, mặc dù đã là sinh viên năm thứ 3. Bẩm sinh không có tay, cô viết bằng chân trái, những con chữ của tròn trịa, đẹp đẽ.

KHẮC TÂM

TIN LIÊN QUAN

  • Được sinh ra với 1 hình hài khỏe mạnh tưởng chừng là một điều giản đơn với nhiều người. Thế nhưng, có một cô bé ở vùng quê nghèo tại huyện Cù Lao Dung, tỉnh Sóc Trăng đã thiếu may mắn khi vừa lọt lòng đã không có tay chân.

Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận
    Bình luận Xem thêm
    Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận