06/03/2010 17:38 GMT+7

Thơ về những người nữ

NGÔ THỊ HẠNH (TP.HCM)
NGÔ THỊ HẠNH (TP.HCM)

TTO - Trang thơ về những người nữ. Những người nữ của đồng quê. Của thiệt thòi. Của thân phận… Nhưng vẫn vậy, như tự ngàn năm, họ lặng thầm tỏa rạng. Họ không biết hoa hồng và không biết đến một ngày họ được cả thế giới tặng hoa hồng!

N.D.L.

Mẹ ơi

Ngày nào mẹ cũng lau nhàsàn nhà sạch mà tâm hồn mẹ rỗngngày nào mẹ cũng nấu cơmbữa cơm đầy mà hạnh phúc cứ dần vơi

mẹ buông sàn nhà đimẹ gạt đổ mầm đicon khẽ thầm thìđể cha quay vềngười đàn ông được nuông chiều của mẹsẽ thức tỉnh khi chẳng còn gì…

Bất lựckhông đủ yếu đuối để buôngkhông đủ liều để bỏmẹ vẫn lau nhà và vẫn cứ nấu cơmnắng ngoài song đã tànnắng trong mẹ sao cứ mãi trong ngần đến khổ

Con lạnh nhìnnắng cũng khóc vì yêu…

MOF2YNv1.jpgPhóng to
Ảnh minh họa: wallcoo

Theo suốt đời conBỏm bẻm tiếng nhai trầu của NgoạiThơm nồng chuyện kểThơm đầy sân trăng…

Những buổi chợ về xa xưaSẽ sàng bên mâmQuà bánh cho conCau trầu phần Ngoại Riêng trong đôi mắt mẹ cười

Cứ nghĩ hoài một ngày mẹ sẽ giàLại bỏm bẻm thơm tràn khuya cổ tíchTừng bữa chợ đôngHàng trầu hàng cau hàng vôi hàng thuốc…

Này dĩa trầu cayMấy quả cau trònNhững ngày giỗ TếtMẹ chưa kịp têm miếng trầu của mẹBày lên xanh khói hương…

Mắc nợ gì tiền kiếp, tự ngàn xưa?Hay tạo hóa vô tình không nắn nótChị thường giấu giọt buồn sau khóe mắtMấy khi ngồi ngắm bóng trước gương soi

Bao lo toan dồn lại một đôi vaiChị lặng lẽ, lại càng thêm lặng lẽVóc dáng ấy vốn thường ngày nhỏ béDễ nhòa tan lẫn khuất giữa mọi người

Hiền hậu sao trong tiếng nói nụ cườiLòng nhân ái chừng như không chút cạnChị dịu dàng như một vì sao sángMột vì sao nhỏ xíu giữa trời đêm

Thương chị mình, như cô bé lọ lemEm ước chi có phép màu của Bụt!Sẽ tặng chị một bất ngờ lớn nhấtNét lung linh, gương mặt của trăng rằm…

Từ ngày chị về làm dâuMẹ ngưng bạc tóc, nhà đâu còn buồnÐường xa hun hút nhớ thươngChạnh lòng quê cũ giọt sương cạn mùa

Thời gian mấy nhịp nắng mưaXót xa tóc chị nhặt thưa điểm màuNỗi buồn đôi mắt ngõ sauDấu chân chim thả vệt sâu tháng ngày

Làm dâu năm tháng đong đầyLà niềm vui với những ngày nhớ trôngChị là hơi ấm đêm đôngQuạnh hiu nhẹ bớt trong lòng mẹ cha

Gửi quê, gửi mẹ tuổi giàCòn em phiêu bạt xa nhà cầu mayVụng về tay trắng bàn tayBao năm trở lại lòng quay quắt lòng

Thương quê thấm vạt đất nồngÁo em áo chị nhuốm hồng bụi mưaLặng thầm đi sớm về trưaThoắt thời gian đã đong đưa xế rồi

Làm dâu, đã nửa cuộc đờiChị là vầng sáng khoảng trời mênh mông.

NGÔ THỊ HẠNH (TP.HCM)
Trở thành người đầu tiên tặng sao cho bài viết 0 0 0
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên

    Tuổi Trẻ Online Newsletters

    Đăng ký ngay để nhận gói tin tức mới

    Tuổi Trẻ Online sẽ gởi đến bạn những tin tức nổi bật nhất