Phần 16
Phóng to |
Tôi bắt đầu bảo cậu ấy bỏ ý định đó đi – mặc dù việc này có vẻ khó thực hiện – nhưng rồi tôi chợt nghĩ đến bố. Tôi có lý do riêng để chiến thắng mà?
Khi quay lại việc đong chất nổ kẹo ngọt vào tên lửa, tôi chợt thấy một cảm giác chưa hề xuất hiện trong lòng mình bao giờ - mạnh mẽ, tự tin, và giận dữ cùng một lúc. Nói giống như một sự ngạo mạn bẩm sinh vậy và cảm giác này thật tuyệt. “Được rồi, Q” tôi chỉ kết lại bằng một câu.
AUK XX rời khỏi bệ phóng, đạt ngay độ cao 2,54m, rồi 5,8m, và rồi 7,62m, gầm rú dữ dội lên bầu trời xanh. Quentin cùng Billy chạy ra cùng máy kinh vĩ, nhưng ngay lúc họ vừa kịp đo góc độ của tên lửa thì nó phát nổ. Những mảnh vụn kim loại rơi rụng như mưa xuống Cape Coalwood, lũ nhóc chúng tôi nhanh chân chạy núp vào lô cốt, còn mấy người thợ thì cùng nhau dạt hết xuống đường.
Đến khi nghe thấy tiếng uỵch tạo ra bởi phần tên lửa còn sót lại rơi xuống đất, chúng tôi mới lồm cồm bò ra thu lại mấy mảnh vỡ. Toán thợ máy buồn rầu bu quanh lô cốt. Tôi cầm phần lớn nhất còn sót lại của tên lửa, mảnh thân giữa, cho chú Caton xem. Hàng chữ danh dự đã bị cháy xém chỉ còn chữ k thay vì Auk và X thay vì XX. “Có phải mấy cái ốc vít gây ra vụ nổ không?” chú hỏi.
“Cháu không nghĩ vậy đâu,” tôi đáp. “Nguyên nhân gây nổ hình như xuất phát từ 1/3 thân trên.”
“Chẳng có cách nào tìm ra nguyên nhân,” Quentin lầm bầm, trong tay đầy mảnh vụn. “Chú đã thay đổi quá nhiều thiết kế trong một lần. Ai mà biết được?”
Chú Caton rầu rĩ quan sát mảnh thân sót lại, ngón tay di di phần rìa. “Chú chẳng bao giờ nghĩ có sức mạnh nào có thể làm nổ tung một cái ống kim loại như vậy. Nó chịu được áp lực tác động ngay cạnh bên lên đến 1.512kg/m2, cả mối hàn cũng vậy.”
“Mối hàn nào cơ ạ?” Quentin hỏi gặng.
Chú Caton nhún vai. “Chú dùng một ống kim loại rồi hàn nối cho dài ra. Bọn chú không có mấy chiếc ống nguyên vẹn. Chúng đắt tiền lắm. Bọn chú phải tận dụng những gì còn sót lại để làm quả tên lửa này đấy.” Nói rồi chú xoay thân tên lửa lại. “Mối hàn đây này.”
Tôi nhận ra ngay nguyên nhân thất bại khi nhìn thấy một vết rách sâu ngay mối hàn – dù rất khéo và khó nhận biết. Hàn nối được thực hiện bằng cách cuộn hai tấm kim loại lại thành hình ống, chập 2 đầu lại với nhau rồi hàn ngay giữa. Mối nối này quá yếu ớt cho quả tên lửa của bọn tôi. Áp lực tạo ra ở đây quá lớn.
Mấy người thợ máy còn lại túm tụm vào. “Nên dùng mối hàn đắp sẽ tốt hơn Clinton à,” một trong số họ lên tiếng. “Chịu được thêm áp lực nổ 245kg nữa.” Mối hàn đắp là chồng đuôi 2 tấm kim loại lên nhau, cuộn thành hình ống rồi hàn lại.
“Ừ, tôi biết, lẽ ra có thể làm vậy, tôi chẳng biết mình nghĩ gì nữa.” chú Caton buồn bã đáp.
“Mình có thể dùng loại ống nguyên được không ạ?” tôi hỏi, tỏ vẻ không hài lòng với bất cứ mối hàn nào.
“Chú phải đặt hàng,” chú Caton ngập ngừng đáp. “Phải được bố cháu phê duyệt đó.”
“Được thôi ạ,” tôi quả quyết. “Cháu sẽ lo việc này. Chú cứ đặt hàng đi nhé.”
Tôi chắc chắn rằng việc chú Caton đặt hàng sẽ diễn ra suôn sẻ. Nếu như bố không cung cấp thì tôi cũng sẽ có cách tìm được, bằng cách này hay cách khác và bằng bất cứ giá nào – lừa gạt, mưu mẹo hay thậm chí là chôm chỉa. Tôi chẳng cần bố giúp. Tôi để cho sự nóng giận và cay nghiệt sôi sục trong lòng mình, chẳng mảy may có ý định ngăn cản nó. Thay vì căm ghét cảm giác này, tôi lại tự hào về nó. Tôi đang trở nên gai góc hơn, giống hệt như ông.

Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận