Phần 16
Phóng to |
Cảm giác không có ông ở Coalwood, không có cả trong cùng một tiểu bang nữa, thật khác lạ. Tôi chợt thấy không ổn chút nào khi không có bố bên cạnh nhưng lý do vì sao thì tôi chẳng biết. Hằng đêm, tôi thường cầu nguyện cho mẹ, bố, Jim, các bác, các dì, ông bà (cho dù họ đã lên đến thiên đường hay chưa); cầu nguyện cho những người lính bộ, thủy thủ, lính thủy đánh bộ và cả Daisy Mae, Lucifer, Dandy, Poteet, Chipper. Nhưng trong suốt tuần này, tôi đặc biệt cầu nguyện thêm để bố được về nhà bình an sau chuyến đi xa.
Rốt cuộc lời nguyện cầu của tôi đã trở thành hiện thực, bố trở về nhà với một túi giấy đầy quà. Mẹ được một chuỗi hạt ngọc trai nhân tạo. Jim thì được một ống nhòm. Còn tôi được một cây bút máy. Đêm đó, bố lên lầu và hé nhìn vào phòng, hỏi tôi đang làm gì. “Con đang học tích phân ạ,” tôi đáp. Thật sự tôi chả muốn thảo luận với ông vì tôi biết ông sẽ phê phán rằng những gì tôi đang làm là vô ích.
“Con nói với bố là thầy Turner không cho con tham gia lớp tích phân mà,” ông hỏi, giọng đầy nghi vấn.
“Con đang tự học,” tôi đáp, miễn cưỡng đưa cho ông xem cuốn sách mình đang học.
Ông cau mày. “Khôi hài nhỉ. Bố không nhớ là con từng hỏi mượn sách của bố.”
Để đánh lạc hướng ông, tôi hỏi sang một vấn đề mình đang thắc mắc. Tôi chỉ vào công thức dùng định nghĩa độ dốc của đường thẳng rồi hỏi, “Con không hiểu cái tam giác nhỏ này là gì.”
“Nếu con không hiểu cái đó thì không thể học tiếp những cái khác đâu,” Bố nói. “Nói gọi là delta. Delta có nghĩa là thay đổi – sự khác biệt giữa 2 giá trị trong một khoảng thời gian.” Ông quỳ một chân xuống rồi cầm lấy cây bút chì từ tay tôi. “Con nhìn này, nếu như giá trị của x và y thay đổi thì tọa độ chúng biểu diễn cũng thay đổi theo. Sau đó nếu con thay đổi giá trị thời gian…” Chợt bố bỏ lửng lời giảng. “Nếu như không được tham gia vào lớp tích phân thì con tự học làm gì?”
“Bố à, mọi việc ở Cape Coalwood của chúng con đang rất phát triển. Bố thử xuống xem một lần đi.”
Ông đứng dậy. “Ừ, để khi nào có thời gian đã…”
“Bố lúc nào cũng có thời gian cho anh Jim cả,” tôi buột miệng thốt lên, làm bố và cả bản thân tôi ngạc nhiên về sự quyết liệt trong câu nói đó. Tôi thở hắt ra, sợ hãi. “Hãy thử xuống xem một lần đi bố,” tôi nói. Trong giọng tôi chứa đầy sự biện minh mặc dù tôi ghét cay ghét đắng kiểu nói đó.
Ông mở cửa. “Bố vẫn chưa bỏ ý định muốn con trở thành một kỹ sư mỏ đâu. Bố con mình có thể cùng nhau làm việc mà.”
Tôi lắc đầu nguầy nguậy. “Con vẫn không muốn làm việc đó.”
“Con không muốn ư – anh bạn nhỏ à, khi con lớn lên, con sẽ thấy có rất nhiều việc con phải làm, cho dù có muốn hay không đi nữa.”
“Vâng, con biết điều này thưa bố...”
“Nhưng những gì bố nghĩ chỉ như nước đổ lá môn đối với con thôi, phải không?”
“Không phải vậy!” Nhưng làm sao tôi giải thích được bây giờ? Tôi bối rối muốn tìm ra lời thích hợp để nói cho bố hiểu rằng tôi chỉ muốn làm việc cho tiến sĩ von Braun chứ không phải tôi muốn chống đối ông. Và tại sao ông không tự hào về việc tôi muốn tự chế tạo tên lửa bằng chính sức mình như việc Jim được chơi bóng bầu dục cơ chứ? Jim cũng sẽ rời khỏi Coalwood thôi mà?
“Con sẽ không tuân theo lệnh bố đâu, phải không?” Bố buộc tội.
“Bố à, con…” tôi nghẹn ngào nói không nên lời. Tôi thầm nguyền rủa sự vụng về của mình khi đối diện với ông.
Ông nhìn tôi, tỏ rõ sự thất vọng làm nước mắt tôi chực tuôn trào. Rồi ông ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại. Một giọt lệ lăn dài trên má tôi. Tôi lặng lẽ đưa tay áo lên quệt nước mắt. Nó làm tôi cảm thấy thật kinh tởm. Tại sao tôi lại để bố chạm vào tự ái của mình như vậy? Biết là ông không hiểu những gì tôi đang làm, nhưng tôi hoàn toàn đúng mà?
Tương lai sẽ nằm ở một nơi nào khác, không phải tại Coalwood này và tôi phải chuẩn bị sẵn sàng cho nó. Đó là những gì mẹ và cả những người khác đều tin tưởng. Nhưng tại sao mặc dù bố hoàn toàn sai, còn tôi hoàn toàn đúng mà tôi lại cảm thấy buồn bã như vậy? Nếu ông chịu xuống Cape Coalwood để chứng kiến, dù chỉ một lần thôi…

Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận