Phóng to |
| Thăm Nhà máy cao su - xà phòng và thuốc lá Hà Nội, Bác xem suất ăn bồi dưỡng giữa ca của công nhân (26-1-1961) - Ảnh tư liệu |
Chiếc xe con màu trắng đưa Bác đến. Hàng ngũ bộ đội nhốn nháo, ai cũng muốn nhoài người ra để được gần Bác hơn, được nhìn Bác rõ hơn. Đến gần bộ đội, Bác xuống xe, giơ mũ vẫy chào. Bác mặc bộ kaki màu sáng quen thuộc, chân đi đôi dép lốp. Tiếng hô “Hồ Chủ tịch muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!” muốn vỡ tung lồng ngực. Bác đáp lại: “Các cháu về đi, tối nay Bác cháu ta họp mặt”.
Chúng tôi giải tán về doanh trại, bồn chồn đứng ngồi không yên, chỉ chờ tiếng còi tập hợp để ra sân gặp Bác. Từ trong nhà, Bác ung dung đi ra, với bộ đồ nâu giản dị, một tay xách chiếc chiếu đơn gấp lại ở giữa, một tay cầm chiếc quạt giấy, thong thả trải chiếc chiếu lên thềm rồi ngồi xuống.
Tất cả chúng tôi, ai ai cũng muốn ngâm một bài thơ, hát một bài để nói lên niềm kính yêu vô hạn đối với Bác.
Cứ sau một tiết mục, Bác lại lấy ra từ một bọc vải một hoặc hai cái kẹo; ai ngâm thơ hay hát thì Bác cho hai cái, ai đọc thơ thì Bác cho một cái... Cứ như thế, Bác cháu quây quần suốt hai tiếng đồng hồ, giữa lãnh tụ và chiến sĩ không còn khoảng cách mà như hòa làm một, khác nào cha với con trong niềm thương yêu dạt dào tình cảm.
Thời gian trôi đi nhanh quá. Bác đứng dậy nhìn đoàn quân, giọng ôn tồn như lời cha hiền dặn con: “Các cháu ngâm thơ và hát rất hay, Bác còn muốn nghe mãi.... Nhưng trời đã khuya, mai các cháu còn phải học tập và công tác, Bác cũng phải làm việc. Trước khi ra về Bác đề nghị một việc: để kỷ niệm ngày Bác cháu mình gặp mặt, mỗi người hứa trồng cho Bác hai cây phi lao. Các cháu có làm được không?”.
“Được ạ! Được ạ! Hồ Chủ tịch muôn năm!”.
Theo lời Bác, kể từ ngày ấy khắp sư đoàn rộ lên một phong trào trồng cây phi lao phủ xanh bờ biển. Mỗi chúng tôi không chỉ trồng hai cây mà thi đua trồng thật nhiều, có chiến sĩ trồng hàng ngàn cây dọc suốt bờ biển Quảng Bình.
Mười tám năm sau...
Năm 1975, ngày thống nhất đất nước, trên đường về Nam, ngang qua Quảng Bình, tôi chú ý quan sát vùng đất mà bộ đội, trong đó có tôi, trồng phi lao ngày trước. Ôi! Không ngờ ngay trên tuyến lửa này, mặc cho bom cày đạn xới, suốt mười mấy năm chống Mỹ, những cây phi lao bé bỏng ngày xưa đã thành rừng dày đặc, xanh um, chạy dài tít tắp.
Ôi! Bác của chúng ta vĩ đại mà gần gũi biết bao!
Màu xanh Bác để lại vẫn muôn đời còn đó.
|
* Cuộc thi viết “Tìm hiểu tư tưởng, tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” tháng thứ nhất, bạn đọc báo Tuổi Trẻ đã nhận được một giải 3: “Gốc to, rễ sâu, cành lá mới tươi tốt” (Nguyễn Trân - 53/1 xóm Bún, P.2, TX Vĩnh Long) và một giải khuyến khích: “Đã là gương thì phải sáng” (Lê Cao - luật k28a-ĐHKH Huế). Bài “Gốc to, rễ sâu, cành lá mới tươi tốt” của bạn đọc Nguyễn Trân còn đoạt thêm giải thưởng tháng của báo Tuổi Trẻ. * Cuộc thi viết “Bác Hồ trong tôi” và “Hoạt động theo gương Bác” của Tuổi Trẻ Online: - “Chiếc gối thần của bà tôi” - Nguyễn Văn Hùng, Huế - “Tình thương của Bác cứu sống bao người” - Phạm Thị Lan Hương, Olympia Russian Conservatory Fountain Valley, California, USA. Mời bạn đọc tiếp tục tham gia các cuộc thi. Với các giải thưởng của Tuổi Trẻ, kính mời bạn đọc liên hệ tòa soạn Tuổi Trẻ, 60A Hoàng Văn Thụ, Q.Phú Nhuận, TP.HCM để nhận giải. |

Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận