Lật lại từng trang ký ức đã nhạt nhòa, lòng tôi vẫn còn nhớ ngày nắng đầu tiên sau một mùa mưa tăm tối. Mặt trời mang gương mặt thơ trẻ của một cô bé mười sáu với chiếc nơ tóc màu mây trắng và nét ngái ngủ vẫn còn trên đôi mắt trong veo. Chú mèo hoa nằm trước thềm nhà, cuộn tròn người lại như một chiếc gối bông dịu dàng.
Trên tấm thân lười biếng tỏa đầy sắc nắng mới hanh hao. Và lá thông như những chiếc thoa dài mỏng mảnh rơi êm êm trong ánh nắng vàng. Màu lá nâu bắt nắng, chợt lóe lên những ánh lửa nhỏ reo vui như màu lửa cháy lép bép trong bếp nhà.
Những con phố nhỏ Pleiku thường rực rỡ trong ánh nắng đầu mùa. Phố vốn nhiều bụi đỏ chuyển sang màu hồng phấn và ấm lên trong sương lạnh. Những căn nhà gỗ dưới nắng như to ra và nở bung những cánh cửa nhỏ nhiều màu. Tôi vẫn thường đứng ngẩn ngơ hàng giờ dưới nắng để ngắm thứ ánh sáng đẹp như pháo hoa nở rực rỡ trên trời cao. Nắng như lửa cháy mà không phải là lửa cháy, cứ trôi dưới mây trời thành từng vạt lớn mênh mông. Nhìn những vạt nắng mà lòng thấp thỏm như chân đang đi đến chốn hẹn hò, đang chờ đợi một điều gì đó kỳ diệu sẽ hiện ra sau màu nắng mới ngọt ngào như mật ong kia...
Tỷ Em, cô bạn hàng xóm dễ thương của tôi ngày ấy, vẫn thường lấy chiếc giỏ tre đan của mẹ để đựng nắng. Mỗi lúc Tỷ Em cười, chiếc răng khểnh làm chao những ngọn nắng tận cuối cánh rừng xa. Tỷ Em nhặt trái thông rơi, nắng nhuốm tay em màu vàng nhạt, rơi rơi xuống mặt đất như những đốm sao năm cánh ơ hờ.
Tôi thẫn thờ ngắm Tỷ Em, trái tim con trai mới lớn đập loi choi như con thỏ hồng trong chiếc bẫy yêu thương. Ngày ấy tóc Tỷ Em mới chúm chím đuôi gà, được cột bằng một sợi dây thun đỏ. Dưới ánh nắng lụa là, Tỷ Em như đóa hoa tường vi nở e ấp trong buổi ban mai. Đôi mắt em ủ đầy những ngọn nắng nhỏ, suốt đời tôi không thể nào quên.
| Nguyễn Xuân Hoàng là nhà văn trẻ, sinh năm 1966, nguyên phó phòng Đài Phát thanh - truyền hình Huế, trưởng ban biên tập tạp chí Sông Hương, đã đột ngột qua đời ngày 16-12-2006. Nhớ náâng Pleiku là di cảo của anh, tòa soạn đăng để tưởng niệm một cộng tác viên của TTCT. |
Màu nắng nguyên ủy vàng ròng như tự thuở trái đất chào đời. Đẹp nhất là vào buổi chiều. Đứng ở đỉnh dốc cầu Hội Phú ngắm ánh nắng tà như tơ vàng giăng lên phố xá một màu hoàng thổ. Sương chiều buông trong nắng từng vạt lớn hồn nhiên. Người đi dưới phố vàng mơ nhìn xuống chân dốc chỉ thấy như một bức tranh mờ phai những hình bóng cũ. Chính những ngọn nắng Pleiku đã làm cho con gái Pleiku má đỏ môi hồng, chưa thấy mà lòng đã say. Màu nắng phơn phớt hoa đào trên gương mặt non tơ, và đôi môi như một khu vườn đầy hương táo chín. Nắng đẹp tưởng chừng như có thể lấy kéo cắt thành từng vuông nhỏ để may áo, để thửa trong màu áo một nỗi đam mê hư ảo của tuổi học trò.
Chiến tranh, rồi loạn lạc, tôi xa Pleiku từ đó, mấy mươi năm rồi chưa trở về. Trong giấc mơ còn sót lại của tuổi thơ tôi, phố nhỏ Pleiku ngập tràn nắng. Nắng vàng mênh mông như kỷ niệm, nắng reo vui trong ký ức tuổi thơ. Nắng thắp lửa trong đôi mắt cô bé hàng xóm Tỷ Em ngày nào để thiêu cháy một tuổi đời thơ dại...
Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận