Người đàn bà đẹp Thủy Hương

15/05/2005 21:16 GMT+7

Kỷ lục VN có thể đưa thêm một "kỷ lục" này: người mẫu được phát hiện muộn nhất trên sàn catwalk VN, là Thủy Hương - ở tuổi 30! Nhưng ở tuổi ấy, và cả bây giờ, khi đã từ giã sàn diễn, vẻ đẹp của người đàn bà 2 con này vẫn có thể làm lu mờ mọi vẻ thanh xuân khác.

Một cô giáo dạy văn ở xứ Tuyên Quang nổi tiếng về con gái đẹp, một gương mặt mẫu lạnh mà hút hồn, một giám đốc công ty quảng cáo và xuất nhập khẩu Đại Bảo Xuân tại TP.HCM và một nàng Kiều trong dự án điện ảnh hợp tác - tất cả trong một người đàn bà đẹp.

Luôn có một đòi hỏi với mình là tri thức

OVgHhn0X.jpgPhóng to
Người mẫu Thủy Hương
* Chị lý giải thế nào khi vẻ đẹp của mình lại được phát hiện muộn như vậy?

- Lần đầu tiên tôi trình diễn thời trang Legafashion khi 30 tuổi. Một năm sau khi vào TP HCM, tôi cũng không rõ vì sao nhà tạo mẫu Minh Hạnh lại biết mà mời tôi. Thật tình, tôi cũng thích, hồi nhỏ cũng lên hình báo Tuyên Quang và tạp chí Novosty nhưng tất nhiên hồi ấy được mời thì chụp chứ không biết làm người mẫu là gì.

* Làm thế nào mà một người phụ nữ từng bươn chải dạy học, bán cơm ở Tuyên Quang như chị lại thoát ra và trở thành một phụ nữ thành đạt như hôm nay?

- Nhìn bề ngoài có thể là đã có một thay đổi lớn, nhưng với tôi tất cả chỉ là sang trang. Nhiều người biết đến Thuỷ Hương người mẫu nhưng kỳ thực khi vào TP HCM, tôi làm ở Sở Văn hóa Thông tin đến năm 2001 mới mở công ty riêng, công ty Đại Bảo Xuân bây giờ. Vì đổ vỡ gia đình nên tôi đi tìm một công việc mới và vì kiếm sống nên cuộc sống mới mở ra.... nhưng tất cả không xa với bản chất của tôi. Bản chất của tôi vẫn là một cô giáo, trong hoàn cảnh nào cũng luôn đề cao cuộc sống gia đình và công việc chính vẫn là nuôi dạy con cái.

* Nếu không dứt khoát vào Nam thì bây giờ chị thế nào?

- Thì tôi cũng sẽ không như cũ. Tôi là một người tích cực và nhạy cảm. Trước những biến động xã hội, tôi sẽ làm được điều gì đó và chắc là những điều có ích. Khi còn là giáo viên dạy văn ở Tuyên Quang, tôi từng xin ra khỏi biên chế (hồi đó có chủ trương cắt giảm biên chế) để nhường chỗ cho người khác. Những năm 1986-1987, đồng lương giáo viên không đủ, bản thân chỉ có vài bộ quần áo mặc đi dạy mà lề thói lúc đó đi buôn thì bị gọi là phe phẩy, cuộc sống đã khó khăn lại càng khó hơn.

Tôi từng làm thử phát thanh viên, dạy thêm nhưng vẫn không đủ sống cho một gia đình lớn 10 người. Mẹ chồng tôi mở hàng cơm, hồi đầu tôi phải giúp mẹ, ngày nào cũng dậy từ 3 giờ sáng, bao giờ mở hàng xong mới được đứng lên. Đấy cũng là một lý do khiến tôi phải nghỉ dạy vì không thể cứ chạy chân trong chân ngoài như thế. Tôi nấu ăn ngon, nên sau đó mở hàng riêng, sau này còn mở tiệm làm tóc... Nhưng đấy chỉ là giải pháp tình thế tạm thời.

Tôi vẫn mơ ước được làm công việc mà mình yêu thích. Đời sống luôn có nhiều cơ hội và bản thân tôi hiểu mình cũng như không có tham vọng quá xa khả năng của mình. Vào TP.HCM, tôi tiếp tục học và tốt nghiệp Đại học Ngoại ngữ tiếng Anh, học thêm tin học để hoàn thiện mình. Tôi luôn có một đòi hỏi với mình là tri thức.

* Hình như chị cũng là một trong những diễn viên chạm ngõ điện ảnh muộn nhất - với phimHàng xóm (Hãng phim truyện VN). Ngoài ra, chị vừa trở về sau một số cảnh quay của Áo lụa Hà Đông và đang ngấp nghé tham gia vài dự án phim khác. Có mạo hiểm quá không?

- Muộn, nhưng cũng được đề cử Nữ diễn viên xuất sắc đấy nhé (cười). Điện ảnh cần tuổi trẻ nhưng tôi vẫn muốn thử sức dù biết là mạo hiểm. Thành thực là tôi thích đóng phim. Nếu cảm thấy nhân vật hợp với mình thì sức cám dỗ của nó không cưỡng lại được.

"Sáng sủa và thú vị"

mUoTzTQT.jpgPhóng to
* Một nhạc sĩ nổi tiếng là khắt khe với cái đẹp đã gọi Thuỷ Hương là vẻ đẹp VN hoàn hảo, nói thật với lòng mình thì chị thấy vẻ đẹp của mình ra sao?

- Cũng có lúc tôi thấy mình cũng được, có lúc thấy thích, còn quán triệt quá thì... Tôi tự đánh giá mình là trông có vẻ sáng sủa nhưng không hoàn hảo đâu. Mắt hơi xếch, lại còn xa nhau, mũi hơi hếch, môi hơi cong. Tôi là người có nhiều trạng thái khác nhau nhưng các nhà nhiếp ảnh đều nói là họ thích chụp tôi trong vẻ trễ nải, "buông". Khi nào tôi "cương" là dở. Tôi thường "cương" khi lúng túng và thường lúng túng ở giây phút đầu tiên, có thể là do quá nhạy cảm.

* Một người đàn bà đẹp như chị tự nhận là quá nhạy cảm, vậy trước tình yêu thì sao?

- Tình yêu đối với người nhạy cảm là thứ rất mong manh. Nó dễ vỡ lắm nên mình càng phải có ý thức giữ gìn nó. Điều quan trọng nhất với tôi là bây giờ tôi đã biết cách hiểu bản chất của sự việc. Tôi rất thích câu nói mà một người chồng cũ của diễn viên điện ảnh Jane Fonda đã nói: "Hạnh phúc là điều không có thực, nhưng đôi khi người ta vẫn cảm thấy mất nó".

* Hiện tại chị cảm thấy thế nào?

- Tôi đang thấy ấm áp. Về hạnh phúc, tôi hơi tin vào số phận. Số nói "cung phu" của tôi cũng tốt lắm (cười).

* Có thông tin cho rằng chị có cảm tình đặc biệt với nhà nhiếp ảnh đã chụp những hình ảnh đẹp nhất về mình, chị nghĩ sao?

- Tôi không phủ nhận điều đó. Tuy tình cảm là chuyện ngẫu nhiên nhưng có thể nó còn nảy sinh nhờ môi trường tiếp xúc. Quan niệm của tôi hơi cổ điển, bao giờ cũng là "đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm". Tôi luôn muốn người đàn ông có phẩm chất dang cánh.

* Có sắc đẹp, lại thêm nghề nghiệp đầy bất trắc là nghề người mẫu nên tình yêu luôn đùa cợt với chị, chị thấy sao?

- Đôi khi cũng mang lại sự bất trắc thật. Nhưng tôi vẫn tin vào sự tốt đẹp trong con người, tất nhiên phải biết giới hạn của nó. Bản thân tôi biết cách từ chối những thứ vô bổ, biết nói "không" và biết nói "có" ở nhiều dạng khác nhau. Suốt bao năm nay tôi chỉ dùng một số điện thoại mà không sợ bị quấy nhiễu cho dù có không ít lời đề nghị khiếm nhã. Nhưng những thứ tôi thích thì tôi dám đương đầu.

* Chị thích được khen như thế nào?

- Đẹp không thích bằng sáng sủa. Thông minh không thích bằng thú vị. Tôi thích cả hai: sáng sủa và thú vị.

Theo TT & VH
Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận
    Bình luận Xem thêm
    Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận