20/12/2008 08:00 GMT+7

Người đàn bà bí ẩn - Kỳ 2

PHẠM THỊ NGỌC LIÊN
PHẠM THỊ NGỌC LIÊN

TTO - Tôi dọn sang nhà mẹ. Mặc kệ y năn nỉ, dỗ dành, tôi không thể trở về nơi ấy. Tôi không thể ngủ trên chiếc giường có hơi hướm của một người đàn bà khác.

HqnmLBp9.jpgPhóng to

Tôi nói điều đó với chồng tôi. Y im lặng, đầu cúi gục xuống. Giọng y như một tiếng than: “Sao em không chịu tin anh? Anh đã bảo đó là sự thật”. Trước sau, tên tuổi người đàn bà ấy vẫn ẩn kín trong lòng, y nhất định không chịu nói ra. Em gái tôi lắc đầu: “Ngoan cố quá. Điệu này chắc ăn phải bùa mê thuốc lú gì rồi”. Mẹ tôi mắng nó: “Mày chỉ đổ dầu vào lửa”. Tôi thẫn thờ: “Mẹ không thấy nó nói có lý sao?”.

Thấm thoát, tôi dọn sang nhà mẹ đã được gần một năm. Y vẫn kiên nhẫn, rất kiên nhẫn, lạ lùng thế, mỗi ngày đều đến thăm hỏi, để lại nhiều thứ quà bánh cho tôi. Mẹ bảo: “Con định hành hạ nó đến bao giờ?”. Em gái tôi nhăn mặt: “Mẹ nói gì mà lạ thế?”. Mẹ lại bảo: “Cứ phải biết rõ người ấy là ai mới được sao? Chỉ làm khổ mình thêm chứ ích gì? Quên đi không được à?”. Em gái tôi nhìn chằm chằm vào mặt mẹ: “Thế mẹ có quên được chưa mà bảo chị ấy phải quên?”.

Câu hỏi khiến mẹ lặng người đi. Bà đứng dậy bỏ đi lên lầu. Tôi mắng em gái: “Mày quá đáng lắm. Sao lại dằn vặt mẹ như thế?”. Em gái tôi ngồi lọt thỏm trong lòng ghế, mặt ỉu xìu: “Tại sao phụ nữ cứ phải khổ vì đàn ông?”.

Hăm ba Tết, chồng tôi mang bánh trái sang biếu mẹ. Y bảo cần nói chuyện với tôi cho rõ ràng. Thì nói. Trên sân thượng, y hỏi tôi: “Em có muốn anh thề độc không? Nếu anh có gì đó với người ta, cho xe cán chết anh đi”. Tôi cười: “Thần thánh nào chứng cho lời thề vớ vẩn đó?”. Y nổi giận: “Em xem cái chết của anh là vớ vẩn à? Sao em lại cạn tàu ráo máng vậy?”. Tôi nhướng mày: “Chà, anh còn quát lên với tôi sao? Hay nhỉ?”. Hai vai y rũ xuống trong bóng chiều sụp tối: “Anh phải làm sao để em quay trở lại nhà? Em hành hạ anh như thế chưa đủ sao?”. Sao y lại có thể nói lên câu nói đó? Ai hành hạ ai? Lòng tái tê oán giận, nhưng giọng tôi lạnh tanh, không cảm xúc: “Anh không chịu nổi thì mình ly dị đi”.

Nói xong, tôi giật mình. Y cũng có vẻ sửng sốt. Ngồi thẳng lưng lên, y trân trối nhìn tôi: “Cái gì, ly dị ư?”. Y bật khóc.

Nhưng, cho đến khi tòa gửi giấy báo mời ra hòa giải lần một, y vẫn không tiết lộ tên người phụ nữ đó. Khi nộp đơn ra tòa, tôi chỉ vì tự ái và muốn dùng nó làm nước cờ cuối cùng để thúc đẩy chồng thú nhận “tội tình”. Tôi đã nghĩ trong bụng, chỉ cần y nói ra, tôi sẽ bỏ qua tất cả. Mỗi ngày, tôi đều chờ nghe tiếng chuông điện thoại, hy vọng y sẽ gọi cho mình. Mỗi ngày, tiếng chuông ấy vẫn bặt tăm. Lòng tôi quằn quại vì đau khổ. Y quả thật đã hết yêu thương tôi rồi.

Y đến tòa án sau tôi. Ngồi trước mặt vị thẩm phán, chúng tôi tránh không nhìn nhau. Y bảo: “Tôi không muốn ly dị. Đó là ý của vợ tôi. Cô ấy hiểu lầm”. Tôi bảo: “Chúng tôi đã ly thân một năm nay. Ly dị chỉ là thủ tục”. Vị thẩm phán quyết định: “Về suy nghĩ thật kỹ. Ba tháng sau trở lại”. Đêm hôm đó, y gọi điện, bảo: “Em có thể về nhà mình một lần không?”.

Căn nhà vẫn y như ngày tôi bước chân đi. Nước mắt tôi chực ứa ra khi nhìn tấm ảnh cưới treo trên tường. Ở đầu giường, trong phòng ngủ cũng có một tấm. Đó là tấm ảnh tôi thích nhất. Trong ảnh, y đang hôn lên mũi tôi. Cái mũi mà y luôn khen xinh như mũi một con mèo. Y đã làm gì với người đàn bà đó trên chiếc giường của tôi, trước tấm ảnh của tôi? Nỗi hờn ghen tưởng đã nguôi ngoai sau một năm xa cách, đã bùng trở lại. Tôi đẩy bật y ra khi y bước đến định ôm tôi vào lòng: “Anh đừng giở trò đó ra với tôi”. Y quỳ thụp dưới chân tôi, khóc: “Anh chỉ yêu một mình em. Tại sao em không chịu tin anh?”. Tôi gào lên: “Nếu anh muốn tôi tha thứ, hãy nói tên người đó ra”. Y bảo: “Anh không thể. Người đó đã chết rồi. Hãy để họ được yên”. Tôi hét: “Nói láo. Nói láo. Nói láo”. Rồi tôi đứng vụt dậy, bỏ chạy ra ngoài đường, vừa chạy vừa khóc như một con điên.

Cái Tết trôi qua nặng nề và buồn thảm, cho dù ngoài mặt tôi vẫn thản nhiên nói cười. Y đã khóa cửa nhà, giao chìa cho mẹ và bỏ đi xa. Y bảo không chịu được cảnh đón Tết một mình. Mẹ tôi thở dài: “Mẹ khuyên nó về quê ăn Tết với chú dì, nhưng nó bảo không muốn hai cụ bên ấy buồn vì thấy nó về một mình”. Em gái tôi bĩu môi: “Kịch”. Mẹ tôi cáu: “Con khốn nạn kia. Mày chỉ muốn gia đình chị mày tan nát mới chịu im mồm phải không?”. Em gái tôi khẽ nhún vai: “Con chỉ nói sự thật”. Mẹ tôi cầm chiếc rổ quăng vào người nó: “Xéo ra chỗ khác. Đến phát điên vì mày”. Tôi bảo: “Mẹ đừng thế. Chuyện của con, con tự quyết định. Lời nói của người khác không ảnh hưởng gì”. Mẹ thở dài, ứa nước mắt.

Lần hòa giải thứ hai không thành. Chồng tôi vẫn cự tuyệt việc ly dị. Chúng tôi lại trở về, suy nghĩ thêm ba tháng nữa.

Lần thứ ba. Một ngày trước khi lên tòa, y gọi điện rủ tôi đi chùa: “Anh muốn thắp nhang cho bố”. Trong y có vẻ trầm tĩnh và gầy đi rất nhiều. Lòng tôi đau quặn, nhưng khi y quay người lại, tôi cố làm mặt dửng dưng. Y bảo: “Ngồi xuống đây một chút đi em”. Cầu thang đi qua một khung cửa sổ mở rộng, nơi có tàn cây hoa sứ nghiêng mình như một chiếc dù, khoe những cánh hoa nuột nà tỏa hương thơm hắc. Y thò tay ra cửa sổ, hái một cành nhỏ, khẽ mỉm cười: “Mau quá. Năm ngoái nó mới chạm đến thành cửa thôi, em nhớ không?”. Tôi bảo: “Anh muốn gì thì cứ nói hẳn ra”. Vẫn mân mê cánh hoa sứ trong tay, y quay hẳn người lại nhìn tôi bằng đôi mắt đăm chiêu: “Trước khi bố mất, anh đã hứa với bố rằng sẽ chỉ đem lại hạnh phúc cho em, sẽ thay bố làm một người trưởng gia đình để lo cho mẹ và Tú được đầy đủ. Cho đến giờ phút này, anh vẫn giữ lời hứa đó. Trước vong linh của bố, anh chỉ xin em thông cảm cho anh. Anh không nói ra được điều em muốn biết là có nỗi khổ của anh, nhưng anh khẳng định mình không làm điều gì có lỗi cả. Em bỏ qua chuyện này đi. Vợ chồng mình sẽ vui vẻ, hạnh phúc như xưa, em nhé?”.

Thật tệ hại. Y lại còn đem cả người cha đã chết của tôi ra để biện minh nữa ư? Tôi đứng phắt dậy: “Anh hãy để cho vong linh bố tôi được yên. Và cả tôi nữa. Giữa chúng ta chẳng còn gì để nói”. Rồi tôi bỏ về. Y không đi theo. Bước xuống bậc thang cuối cùng, nhìn lên, tôi thấy y đứng tì trán vào bệ thờ của bố. Dường như y đang khóc phải không? Tôi cũng muốn khóc nữa, nhưng hai mắt hoàn toàn ráo hoảnh. Có lẽ nước mắt của tôi đã khô cạn mất rồi.

PHẠM THỊ NGỌC LIÊN
Trở thành người đầu tiên tặng sao cho bài viết 0 0 0
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên

    Tuổi Trẻ Online Newsletters

    Đăng ký ngay để nhận gói tin tức mới

    Tuổi Trẻ Online sẽ gởi đến bạn những tin tức nổi bật nhất