Phóng to |
Đó là nơi thói quen của cuộc sống trong lớp học, sự gắn bó trong lớp học và thậm chí với trường học sẽ được hình thành. Thông qua việc tận dụng khả năng đồng cảm tự nhiên của trẻ xuất phát từ nhu cầu gắn sự tồn tại của mình với sự tồn tại của những người khác, ta có thể dễ dàng dạy trẻ em “ham thích cuộc sống tập thể và có được ý thức tập thể”. Theo Durkheim, đây là thời điểm phù hợp duy nhất để sử dụng ảnh hưởng đối với trẻ.
“Toàn bộ vấn đề bao gồm việc tận dụng mối quan hệ mà những trẻ trong cùng một lớp học buộc phải có, để cho chúng có cảm giác yêu thích sống trong một tập thể lớn hơn và khách quan hơn tập thể mà chúng từng quen thuộc. Đây không phải là khó khăn không thể vượt qua, bởi không có gì thú vị hơn đời sống tập thể. Được nói từ “chúng ta” là cả một điều thú vị. Cái chúng ta cần phải làm là dạy trẻ thưởng thức niềm thú vị này và làm cho chúng có cảm giác cần thiết nó”.
Để thực hiện được điều này, lớp học phải hoạt động như một tập thể. Nhưng trường học và lớp học như thế nào để đáp ứng được mong mỏi này? Durkheim đã phác thảo khái niệm về lớp học như một nhóm giáo viên và học sinh, một khái niệm thường được ông nhắc đến:
“Có một hình thức tâm lý đặc biệt rất quan trọng đối với giáo viên, đó là tâm lý tập thể. Một lớp học không đơn thuần chỉ là một khối kết dính các cá nhân độc lập với nhau mà nó còn là một xã hội thu nhỏ. Trong lớp học, học sinh suy nghĩ, hành động và cảm nhận khác với khi chúng tách rời nhau. Trong lớp học có thể có những tình trạng như bệnh lây lan, sự nản chí, tinh thần hào hứng và phấn khởi chung... Cần phải biết rõ được những tình trạng này để ngăn cản, đối mặt hay phát huy chúng khi cần”.
Vai trò của giáo viên là quản lý lớp học như một tập thể, có tính đến đời sống tập thể tự phát trong lớp học đó, để khuyến khích phát triển những tình cảm và ý kiến chung, mang lại kết quả, biết cách phối hợp chúng, cản trở việc bộc lộ những ý thức xấu hay thúc đẩy việc bộc lộ những các tình cảm khác. Nói tóm lại, giáo viên phải là người “chú ý đến tất cả những điều có thể tạo ra cho trẻ cảm giác đoàn kết trong một tập thể”. Trong số những khả năng để đạt được mục đích này, Durkheim đã lấy ví dụ về phản ứng của lớp học trước một câu chuyện cảm động, đánh giá về một nhân vật lịch sử và thậm chí soạn ra một bộ “quy tắc ứng xử” để giải thích rõ hơn về những hình phạt kỷ luật của nhà trường.
i nó như một liên kết có phạm vi rộng hơn gia đình và không trừu tượng như xã hội. Đó là nơi thói quen của cuộc sống trong lớp học, sự gắn bó trong lớp học và thậm chí với trường học sẽ được hình thành.
Thông qua việc tận dụng khả năng đồng cảm tự nhiên của trẻ xuất phát từ nhu cầu gắn sự tồn tại của mình với sự tồn tại của những người khác, ta có thể dễ dàng dạy trẻ em “ham thích cuộc sống tập thể và có được ý thức tập thể”. Theo Durkheim, đây là thời điểm phù hợp duy nhất để sử dụng ảnh hưởng đối với trẻ.
“Toàn bộ vấn đề bao gồm việc tận dụng mối quan hệ mà những trẻ trong cùng một lớp học buộc phải có, để cho chúng có cảm giác yêu thích sống trong một tập thể lớn hơn và khách quan hơn tập thể mà chúng từng quen thuộc. Đây không phải là khó khăn không thể vượt qua, bởi không có gì thú vị hơn đời sống tập thể. Được nói từ “chúng ta” là cả một điều thú vị. Cái chúng ta cần phải làm là dạy trẻ thưởng thức niềm thú vị này và làm cho chúng có cảm giác cần thiết nó”.
Để thực hiện được điều này, lớp học phải hoạt động như một tập thể. Nhưng trường học và lớp học như thế nào để đáp ứng được mong mỏi này? Durkheim đã phác thảo khái niệm về lớp học như một nhóm giáo viên và học sinh, một khái niệm thường được ông nhắc đến:
“Có một hình thức tâm lý đặc biệt rất quan trọng đối với giáo viên, đó là tâm lý tập thể. Một lớp học không đơn thuần chỉ là một khối kết dính các cá nhân độc lập với nhau mà nó còn là một xã hội thu nhỏ. Trong lớp học, học sinh suy nghĩ, hành động và cảm nhận khác với khi chúng tách rời nhau. Trong lớp học có thể có những tình trạng như bệnh lây lan, sự nản chí, tinh thần hào hứng và phấn khởi chung... Cần phải biết rõ được những tình trạng này để ngăn cản, đối mặt hay phát huy chúng khi cần”.
Vai trò của giáo viên là quản lý lớp học như một tập thể, có tính đến đời sống tập thể tự phát trong lớp học đó, để khuyến khích phát triển những tình cảm và ý kiến chung, mang lại kết quả, biết cách phối hợp chúng, cản trở việc bộc lộ những ý thức xấu hay thúc đẩy việc bộc lộ những các tình cảm khác. Nói tóm lại, giáo viên phải là người “chú ý đến tất cả những điều có thể tạo ra cho trẻ cảm giác đoàn kết trong một tập thể”. Trong số những khả năng để đạt được mục đích này, Durkheim đã lấy ví dụ về phản ứng của lớp học trước một câu chuyện cảm động, đánh giá về một nhân vật lịch sử và thậm chí soạn ra một bộ “quy tắc ứng xử” để giải thích rõ hơn về những hình phạt kỷ luật của nhà trường.
Phóng to |


Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận