- Cám ơn chuyện gì?
- Số là tui đọc bài trả lời phỏng vấn của giáo sư về những câu chuyện các đại gia ăn chơi với “gái sinh thái”, “rau sạch”..., trong đó ông nói rằng “tôi tin rằng những ai kiếm được đồng tiền thơm tho nhất định cũng sẽ sử dụng một cách thơm tho. Ngược lại thì...”. Nhờ câu nói này của giáo sư, tui đã có ý tưởng và chế tạo thành công được chiếc máy ngửi tiền.
- Máy ngửi tiền?
- Đúng vậy. Đưa tiền cho máy này ngửi, nó sẽ biết được chủ nhân có tiền từ đâu. Ví dụ nhé: tiền có mùi tanh tưởi của sắt thép, ximăng là biết ngay xuất xứ từ phết phẩy các công trình xây dựng; máy còn phân biệt được tiền do lao động mà ra với tiền do cống nạp. Tiền có mùi của mồ hôi là tiền của những người nông dân dãi nắng dầm mưa, của anh công nhân cặm cụi trong nhà máy... Tiền bỏ vào phong bì để cống nạp thì lập tức nó có mùi thối...
- Chà, cái máy của ông quá tuyệt vời. Máy này đặt ở các ngân hàng để ngửi thì ra khối chuyện hay ho đấy nhỉ.
- Đúng, nhưng chẳng ngân hàng nào chịu mua nó cả. Tui đi chào hàng, nơi nào cũng lắc đầu. Họ bảo đặt máy này thì còn ai tới gửi tiền nữa!
Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận