Họa mi Khánh Linh

04/06/2005 15:12 GMT+7

TTCN - Một đêm mùa hè, mùa bóng đá của bảy năm về trước (France 1998), trong sự căng thẳng chờ đợi đến tức thở giữa hai trận đấu, thay vì việc phát đại một băng ca nhạc quốc tế cũ rích bất kỳ nào - như VTV vẫn làm hồi ấy, tự nhiên “nhà đài” ngẫu hứng chiêu đãi một bộ phim truyện hài VN mới toanh với cái tên “quê một cục”: Chuyện nhà Mộc.

2SwsMWGG.jpgPhóng to

Vậy mà đó là một phim hay mới lạ chứ! Lạ hơn nữa là phim hài nhưng bài hát trong phim quá sức dễ thương: giữa đêm chong mắt thức chờ bóng đá, chợt nghe giọng oanh vàng thánh thót “Quê hương chốn thanh bình - có bầu trời xanh thắm xanh - đồng lúa thẳng cánh cò bay lấp lánh cánh diều mơ ước tuổi thơ…” – hết phim mới biết là bài Cô Tấm ngày nay của Ngọc Châu.

Sáng tinh mơ hôm sau không kìm được, gọi điện hỏi han ông nhạc sĩ trẻ thì bị từ chối phũ phàng: “Em gái mình đấy nhưng mà nó còn bé lắm, đang đi học. Để cho nó yên đi. Bố mẹ mình cũng mong như thế đấy”.

Đấy là chuyện ngày xưa, phải kể lể dài dòng thế để thấy Khánh Linh bây giờ mới nổi đình nổi đám không phải do khả năng, cũng không phải cô nhát hay kém duyên với thị trường, chẳng qua vì… cả nhà không muốn.

Bây giờ Linh đã 23 tuổi, là sinh viên năm 3 khoa thanh nhạc của Nhạc viện Hà Nội (trung cấp cũng học thanh nhạc, còn sơ cấp thì cô học piano). Rất xinh xắn, tự nhiên và giản dị (tuy nhìn thật kỹ cũng phát hiện cô có trang điểm… một tí), Linh bé nhỏ khác hẳn vẻ “khuôn trăng đầy đặn nét ngài nở nang” mỗi lần lên sân khấu và nhất là khi lên tivi.

Cô đang tập tiết mục mới cho chương trình “Nhật thực toàn phần” của Ngọc Đại vào hai tối 3 và 4-6 tại Nhà hát lớn Hà Nội. Khánh Linh phải hát 6/15 bài của chương trình, một khối lượng công việc không nhỏ. Nếu ai từng nghe, hiểu và thích nhạc Ngọc Đại mới hình dung hết lao động và niềm đam mê của Khánh Linh.

- Giọng em là soprano, nhưng là soparno nhẹ và bay, hợp nhất và em cũng yêu thích nhất là hát nhạc cổ điển thính phòng, những bài như Ave Maria, nhưng chỉ thính phòng thôi, giọng em không đủ để hát opera chuẩn”- Linh nói giản dị và chính xác.

yoL8QrDV.jpgPhóng to
Khánh Linh trong một buổi tập
* Thế tại sao còn có “duyên nợ” với ông Ngọc Đại kỳ dị và bị nhiều người không ưa làm gì?

- Vì thích, vì còn trẻ thì phải thử nhiều thứ, lao vào nhiều việc. Nói thật là nếu không được hát thính phòng như mình được học bài bản thì em chỉ thích hát những gì thật cá tính, thật đặc biệt như nhạc của chú Đại.

Mỗi lần tập, hát và biểu diễn nhạc của chú Đại, không chỉ em mà cả dàn nhạc và Tùng Dương đều có cảm xúc kỳ lạ, mãnh liệt. Em không biết diễn tả thế nào cho chính xác nhưng nó gần giống như hồi mình mới lớn, lần đầu tiên được anh Châu cho nghe Enigma vậy.

Khi chúng em biểu diễn “Nhật thực 2” ở TP.HCM, có vị khán giả nước ngoài chờ em sau đêm diễn để bày tỏ: “Tôi rất thích cô hát bài Tắm đêm, đó đích thực là âm nhạc không gian, nhưng cô theo đuổi loại nhạc này thì sẽ thiệt thòi lắm, vì theo tôi ở VN ít nhất năm, sáu năm nữa người ta mới hiểu và nghe nổi nhạc Ngọc Đại. Em chỉ cười thôi vì cả em và Dương lúc nhận lời hát cho chú Đại đều biết chắc là mình hát để được hát, được chia sẻ không gian âm nhạc với nhạc sĩ và được làm cái mình thích, chứ vừa hát vừa tính toán thì ai hát nhạc Ngọc Đại làm gì.

* Tuyên ngôn thì có vẻ “dấn thân” thế, nhưng thật ra Linh đã chính thức bước vào làng âm nhạc, có danh hiệu (giải 3 Sao Mai; giải thưởng VTV Bài hát tôi yêu) là bằng các tác phẩm rất “vừa phải” của một nhạc sĩ đang được ưa chuộng là Dương Thụ đấy chứ?

- Vâng, vì nhạc của chú Thụ rất ngọt ngào và có nhiều quãng có thể làm giọng hát của em “bay” nhẹ nhàng và tự nhiên. Lời của chú ấy lại rất đẹp và nhẹ nhàng. Em cũng sắp hát hai bài Để tôi lắng nghe và Hát ru cho anh (bài sau hát cùng Mỹ Linh và Lê Hiếu) trong chương trình Con đường âm nhạc thứ 2 trên VTV dành cho Dương Thụ. Thú thật là tính em hơi tham, việc gì cũng muốn làm, nhưng em cũng có “gạch đầu dòng” từng việc rồi và việc nọ sẽ bổ sung cho việc kia.

Đôi khi em thích hát hơi “phô” một tí, sai một tí, lôi thôi một tí. Thế mới ra em dù em học bài bản. Cái này chỉ có anh Châu hiểu- trong phòng thu đôi khi em cố tình hát sai, anh ấy vừa chỉnh em nhưng lại vừa cười: Linh hát thế này nghe lại hay hay.

Nghệ thuật lắm lúc cũng kỳ thật: không chuẩn, không kỹ thì là không chuyên nghiệp nhưng hoàn hảo quá thì lại dễ bị hiểu thành giả. Tốt nhất là cứ rèn luyện kỹ thuật, nhưng lúc hát thì quên hết đi, để cho mọi thứ thật tự nhiên.

* Còn Lê Minh Sơn thì sao? Hai người từng dự định ra album mà?

- Em mới hát nhạc anh Sơn có hai bài thôi: Chuồn chuồn ớt, hát thử và Mẹ mong em đặt anh ấy viết. Dự định ra album chưa thành vì cả hai bận nhiều việc quá, chắc sau này em hiểu nhạc anh Sơn hơn thì thể nào cũng làm một album, em thích ca sĩ tự tìm đến nhạc sĩ hơn là để nhạc sĩ đi tìm mình.

* Với nhạc sĩ trong nhà là Ngọc Châu, chẳng lẽ lại để lãng phí thế mà không “âm mưu” một cái gì cho ra tấm ra món hay sao?

- Mấy năm nay anh Châu chuyên tâm làm phòng thu và làm nhạc phim nên ít xuất hiện và cũng ít tung ra bài mới, nhưng anh ấy vẫn viết và sẽ chỉ viết cho em hát thôi. Hai bài mới nhất là Điều không thể mấtTạm biệt anh ấy dàn dựng cho em cũng đã có hiệu ứng tích cực từ người nghe.

Ở tuổi của anh Châu (Ngọc Châu sinh năm 1967) không thể sôi sùng sục vì cái mới được nữa, cần có thời gian nhìn lại mình để đi tiếp, vì thế em thấy anh ấy làm vậy là cần thiết.

* Một chút riêng tư: khán giả vẫn nhìn và nghe thấy ở Khánh Linh một “chim họa mi” hát với giọng trong vắt và với ngoại hình cũng rất thiếu nữ (tuy là thiếu nữ hơi… tròn), nhưng để đứng lâu được trên sân khấu và trong lòng công chúng hình như cũng cần thêm một chút quyến rũ… nữ tính, vậy Linh có ý định “thêm màu” cho giọng hát của mình và thay đổi một chút vẻ bên ngoài theo hướng đó không?

- Nói thật là có, em ý thức được điều đó, nhưng chưa biết nên làm thế nào. Hát thì em sẽ vẫn hát như thế thôi... hay là em nên… yêu nhiều hơn chút nữa chăng? (cười)

THU HÀ
Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận
    Bình luận Xem thêm
    Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận