Phóng to |
| Ảnh: Rod |
Gió vẫn tiếp tục cuộc dạo chơi của mình. Gió len lỏi qua hàng cây, kẽ lá, mang đến nỗi buồn man mác, làm xáo động những con tim còn rụt rè, ngại ngùng. Chiếc khăn quàng đỏ tung bay, ẩn hiện nét cười đùa rạng rỡ của các em học sinh vào buổi tựu trường. Thấp thoáng bóng áo dài trắng tinh khôi cùng nét duyên thẹn thùng, kín đáo của các bạn gái mới ngày đầu bỡ ngỡ với chiếc áo dài trên người.
Gió khẽ cười, nhẹ nhàng lướt qua, để lại bao hương vị rất "thu" cứ dai dẳng trong lòng người.
Một tối buồn. Cuộn mình trong chiếc chăn ấm, em khẽ cựa mình. Gió len qua ô cửa, quyến rũ em, khiến em không thể cưỡng lại. Như một kẻ mộng du, em nhẹ lướt đi trên sàn nhà toát lên một vẻ lành lạnh của thu.
Em mở toang cửa sổ, gió tinh nghịch hất tung mái tóc rối bù của em. Trong hương dìu dịu của cây sầu đông trước ngõ, có lẫn tiếng à ơi của người mẹ ru con trong hơi rét mướt của đêm thu, có lẫn tiếng quang gánh kĩu kịt của bà cụ gánh hàng rong đi xuyên qua cái giá lạnh của đêm. Gió chau mày nhìn chiếc áo mỏng tang trên người bà cụ, rụt rè khi chạm vào tấm thân nhỏ bé của đứa trẻ đang phập phồng giấc ngủ.
Em nhìn lại mình. Chăn ấm, giường êm. Cảm thấy may mắn. Và xấu hổ. Và cảm thương. Và xót xa...
Một đêm không ngủ...
Gió vẫn tiếp tục cuộc dạo chơi của mình. Vẫn mang đến bao cảm xúc ngọt ngào lẫn đắng cay. Ngọt ngào trong con mắt những người đang yêu, thơ mộng trong cái nhìn lãng mạn của những thi sĩ, nhưng đắng cay trong đôi mắt xám xịt của những người lam lũ, thấm một màu buồn bã trong lòng những người đang đau khổ vì tình... Tình thì rất nhạt mà thu lại rất nồng... Gió có biết chăng điều đó, hỡi gió mùa thu?
Em lại lang thang trên phố. Lần này em vẫn mặc trên người chiếc áo mỏng tang. Dẫu biết cơn gió lạnh đang cào xé trái tim em. Dẫu biết thế nhưng vẫn cố chấp, để em có thể hiểu rõ nỗi đau mà cơn gió mang lại. Một thứ vô hình, một thứ ảo ảnh, sao lại có đủ sức mạnh gây thương tổn cho người...
Một bàn tay khoác chiếc áo ấm lên người em. Ngỡ ngàng. Sực tỉnh.
Bàn tay ấy là thật, là thứ em có thể chạm vào, là thứ không bao giờ làm tổn thương em.
Vậy sao em vẫn cứ mải mê, đeo đuổi con gió vô tình kia?
Áo Trắng số 19 (ra ngày 15/10/2010) hiện đã có mặt tại các sạp báo. Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này. |


Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận