Phóng to |
Nói chung, về một phương diện nào đó, tôi khá giỏi về học tập. Trở thành lớp phó học tập của lớp suốt ba năm, trở thành học sinh duy nhất được chọn để trao học bổng toàn phần. Nếu là người khác sẽ hoàn toàn hài lòng về những gì đạt được như vậy, nhưng tôi thì không.
Một điều khiến tôi luôn mặc cảm về mình chính là bàn chân bị tật. Năm mười hai tuổi, trong một vụ tai nạn, bố tôi bị chấn thương làm mờ mắt, còn tôi bị xe tải nghiền nát một phần bàn chân. Tôi đi lại được sau đó một thời gian, nhưng không thể chạy nhanh, càng không tham gia được bất cứ môn thể dục nào. Tôi nhớ năm lớp tám, vì cố mong được hòa đồng vào lớp tôi đăng ký thi chạy tiếp sức nhưng rồi đang trên cuộc đua, bàn chân tôi bị co giật, tôi ngã bất tỉnh giữa trường.
Những năm tháng sau đó tôi được “đặc cách” miễn học môn thể dục. Các hoạt động trong trường cũng không dành cho tôi nữa. Tệ nhất là mỗi khi hội trại, trong lớp nháo nhào phân ai phụ trách làm cổng, ai thiết kế áo, mỗi người mỗi việc rộn ràng cả lên, còn tôi úp mặt vào bàn và giả vờ ngủ. Vì tôi biết với bàn chân tật nguyền tôi chỉ trở thành gánh nặng cho lớp mà thôi.
Từ đó, học là nghĩa vụ và lý tưởng của tôi. Chỉ có tập trung vào học, trở thành học sinh giỏi nhất tôi mới tìm được chút ý nghĩa cho mình. Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc bạn sẽ có nhiều bạn. Vì bạn có đá banh được đâu, bạn đâu thể theo hội con trai trong lớp í ới gọi nhau chia phe cùng lăn xả trên sân. Bạn cũng chẳng thể chạy quanh trong lớp rượt đuổi với đứa bạn nào. Tôi cô độc nhìn mọi người lướt qua bên mình.
Tôi đã từng nghĩ mặc kệ mọi chuyện. Những dự định về tương lai tôi hoàn toàn không định hướng gì nữa và trở nên bàng quan trước mọi người.
oOo
Nhi là phó bí thư đoàn trường. Cô ấy mới chuyển từ lớp chuyên sang học lớp bình thường - lớp của tôi. Nhi rất hoạt bát, năng nổ, mới vào được một tháng nhưng đã được hết thảy mọi người yêu quý. “Dù sao, người của công chúng vẫn khác mình mà”. Tôi hay chép miệng mỗi khi thấy Nhi đứng trên bục giảng phổ biến công tác gì mới.
Tôi không muốn liên quan đến những hoạt động ngoại khóa và hầu như chẳng bao giờ tham gia. Nhận ra điều này, Nhi thường hay chỉ đích danh tôi và đề nghị tôi cùng làm với lớp. Ban đầu, tôi hay tảng lảng. Lớp cũng đã biết nên không ai ép buộc tôi. Có lần nói mãi mà tôi không đồng ý tham dự giải bóng ném đồng đội, Nhi đến trước bàn tôi thuyết phục: “Cậu tách rời lớp như vậy là tự cô lập mình đấy, biết không?”.
Tôi bật cười, rồi nhẹ nhàng kéo ống quần giơ bàn chân ra phía trước: “Bạn nhìn đi, đâu phải tớ không muốn”.
Nhi nhìn bàn chân bị gãy mất hai ngón cuối của tôi mà mặt tái xanh, mất vài giây để cô nàng trấn tĩnh trở lại. Mấy hôm sau không thấy Nhi lảng vảng gần tôi, biết ngay là nàng cũng như những người khác trong lớp: ái ngại và thương hại tôi. Tôi biết dẫu có học giỏi bao nhiêu, thành tích nhiều thế nào, tôi vẫn là một đứa tật nguyền!
oOo
Một tuần sau đó, Nhi đến trước mặt tôi và dúi vào tay tờ giấy: “Dạ hội Prom toàn trường”. Prom là cuộc thi dạ vũ thường niên tổ chức vào cuối năm. Hai năm trước, trong khi bạn bè rủ nhau đi chọn áo quần, thiết kế phụ kiện thì tôi ở nhà. Đơn giản, tôi không biết nhảy, không có “đối tượng”, càng không thể tham gia thành phần dàn dựng sân khấu.
“Ông không cần khuân bê bưng vác nặng làm gì. Giúp lớp mình làm công tác hậu cần đi”.
Tôi chưa kịp phân trần gì, Nhi đã nói thêm: “Chỉ cần ở trong lớp trang trí phông xốp và trang phục thôi, nhé?”. Trước thái độ khẩn khoản nài nỉ của Nhi, tôi đâu còn cách nào khác là gật đầu.
oOo
Cuối giờ học hôm đó tôi ở lại, ngồi cặm cụi cắt từng mẩu xốp để trang trí sân khấu. Phải nói thật, ngoài giải tích phân và Casio, tôi hầu như tệ về mọi thứ. Cắt mãi vẫn không thành chữ được. Ngồi hì hục gần một tiếng tôi vẫn chưa cắt xong một từ. Đến nỗi mấy thằng bạn trong lớp phì lên cười. Còn tôi thì sượng sùng đỏ cả mặt.
“Đây, cậu phải cắt như vậy nè”. Nhi cặm cụi hướng dẫn tôi cắt, rồi mấy đứa khác cũng chụm vào làm phụ tôi. Đến 8 giờ thì xong câu khẩu hiệu dán lên tường. Nhìn thành quả không đến nỗi tệ, tôi lau mồ hôi túa trên trán, hào hứng phụ việc mọi người.
Một đứa bạn trong lớp chợt nhìn tôi, nói: “Chà, cậu đã cười rồi kìa?”.
Tôi ngạc nhiên hỏi lại: “Tớ à? Vì sao tớ lại không cười?”.
Cô bạn kia lí nhí: “Là vì thấy Tuấn lúc nào cũng ngồi một góc trong lớp, ai hỏi gì cũng ậm ừ cho qua, tụi mình lại tưởng cậu học giỏi nên không muốn chơi với tụi mình”.
Tôi sững người. Trời ạ! Là do tôi tự ti, tôi sợ với bàn chân thiếu ngón của mình sẽ làm vướng chân mọi người, tôi không thể hòa đồng được, chứ có bao giờ tôi nghĩ mình học giỏi hơn người khác đâu.
Trong lúc tôi đang không biết nói gì thì Nhi xua tay: “Thôi, chuyện đó nói sau. Bây giờ nhiệm vụ khác của Tuấn sẽ là tham gia vào dạ hội Prom với lớp mình. Mọi người đồng ý không?”.
Cả lớp ồ lên và đều hưởng ứng.
“Lễ hội Prom? Không được! Tớ không biết nhảy!” - tôi lắc đầu nguầy nguậy.
“Có gì đâu, mình sẽ dạy cậu, từ đây đến Prom còn hai tuần mà”.
“Nhưng... nhưng mà...” - Tôi vẫn chưa hết sửng sốt, ngay lập tức tôi nhớ ra một lý do: “Tớ không có ai để khiêu vũ đâu”.
Cả nhóm im lặng. Tôi thở phào nhẹ nhõm, lý do như vậy chẳng thể nào bắt bẻ được. Tôi sợ lễ hội, tôi sợ đông người, và hơn hết tôi không đủ tự tin để nhảy trên chính bàn chân tật nguyền của mình!
Cuối cùng, một giọng nói vang lên: “Được, mình sẽ nhảy với cậu”.
Tôi quay về phía giọng nói. Là Nhi!
oOo
“Tại sao cậu lại nhận nhảy chung với mình? Cậu biết không... chân mình có tật...”.
“Mình biết rồi mà”.
“Nếu mình nhảy sai, hay lúc nhảy chân mình lên cơn co giật, cậu sẽ trở thành trò cười cho cả trường”.
“Nếu mới bắt đầu mà cậu đã lo sợ, vậy đâu còn thử thách và niềm tin, đúng không?”.
Khi nói câu đó Nhi nhìn tôi và cười. Một nụ cười dịu dàng và tràn đầy niềm tin. Tôi cảm thấy xấu hổ cho mình. Vì thật ra tôi đang lo sợ. Tôi sợ mình lại trở về quá khứ trước đây, ngã bẹp giữa trường và bao ánh mắt nhìn, giễu cợt có, e ngại có.
“Cậu không thể hiểu được đâu, vì cậu là người bình thường mà”. Tôi cúi gằm mặt, rõ ràng tôi đang nhút nhát.
“Cậu sai rồi, tớ không như cậu nghĩ đâu”.
Nhi lại mỉm cười và trước sự ngạc nhiên của tôi, Nhi gỡ đôi bàn tay tôi đang nắm chặt và đặt đôi tay của nàng vào tay tôi.
“Cậu nhìn xem, mình bị bệnh mồ hôi tay từ nhỏ. Bác sĩ bảo mình không thể chữa được, rõ ràng nó không nguy hiểm, nhưng phiền phức thì có. Từ nhỏ mình rất ngại nắm tay người khác vì ai chạm vào bàn tay ướt sũng của mình đều giật lùi lại, ái ngại nhìn mình. Lớn rồi thành quen, mình ít khi dám cho ai đó đụng vào tay mình. Nhưng cậu, cậu đã nắm tay mình rất lâu và không bỏ ra đấy!”
Tôi nói lí nhí: “Mình không biết tập nhảy với một người đi khập khiễng như mình, cậu có ngại không?”.
Nhi lau bàn tay mình rồi nắm chặt lấy tay tôi: “Bởi vì cậu để mặc cảm đè nặng nên không biết rằng mỗi chúng ta, ai cũng có một khiếm khuyết gì đó so với mọi người. Tớ cũng như cậu, khiếm khuyết của tớ nằm ở bàn tay, của cậu nằm ở bàn chân. Nhưng không có nghĩa vì khuyết điểm đó mà mình tự cô lập mình với mọi người. Cậu xem, rõ ràng cậu nói cậu nhảy bị khập khiễng, nhưng nãy giờ chúng ta vẫn phối hợp rất nhịp nhàng, đúng không?”.
Tôi im lặng, tiếp tục nhún theo bản nhạc. Từ khi nghe Nhi nói, bất an trong lòng tôi chợt tiêu tan, bàn chân thiếu mất hai ngón cũng không còn nhói lên nữa, hệt như có một phép mầu vậy.
oOo
Cuối năm, trường tôi tổ chức dạ vũ Prom tưng bừng. Buổi tối hôm ấy, Nhi mặc váy đầm hồng nhạt, quàng thêm một chiếc khăn len rời. Tôi không đi nhanh được, nên chỉ nhảy theo kiểu cổ điển. Cô ấy đeo găng tay dài để ngăn bớt mồ hôi, còn tôi đeo chiếc mặt nạ trắng. Từng bước, từng bước, tôi nhịp nhàng theo bước nhảy của Nhi. Và khi kết thúc, tôi thầm thì vào tai Nhi: “Từ nay, đôi bàn tay lành lặn của tớ sẽ hong khô cho tay cậu, và đôi chân của cậu sẽ giúp tớ vững bước, cậu đồng ý không?”.
Nhi gật đầu, lần đầu tiên trong đời, tôi tin có hạnh phúc.
Áo Trắng số 4 (ra ngày 1-3-2009) hiện đã có mặt tại các sạp báo. Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này. |


Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận