Phóng to |
| Minh họa: La Nguyễn Quốc Vinh |
“Uh” - Đáp xong tin nhắn, Dương uể oải rời khỏi tấm chăn bông ra ngoài hiên nhìn. Chợt thấy nước đã tràn lên hiên, nó hốt hoảng hét lên: “Mẹ ơi, mẹ… Nước ngập hết bếp nhà mình rồi!”. Thế là ba chân bốn cẳng, cả nhà nó nháo nhào bật dậy, bắt đầu dọn những thứ cần thiết nhất có thể dọn. Cho đến khi nước đã ngập hết nhà trên, rồi ngập lên hết cả đầu gối, nhanh thật! Hai chị em nó tự nhiên thấy mình khỏe hẳn lên, những thứ mà nó nghĩ chả bao giờ khuân nổi, bây giờ lại có thể nhấc lên một cách nhẹ tênh như được ai đó nâng đỡ. Khi mọi thứ đã được xếp dồn lên trên căn gác chật chội, thì nước trong nhà đã ngập tới cổ. Thay bộ đồ ướt mẹp, nó ngồi thu lu dưới gầm bàn thờ anh nó.
Mọi người thở phào nhẹ nhõm. Nhà nó ở vùng thấp trũng nhất, nên khi nước chưa ngập tới đầu gối nhà người ta, thì nhà nó đã ngập tới bụng. Mệt lả người nhưng nó vẫn không ngủ được. Điện thoại reo lên dữ dội… Là của ba, ba nghe nước lớn nên gọi về. Nó sợ muốn khóc thét lên nhưng mẹ bảo đừng nói gì làm ba lo. Vậy là nó chỉ ợm ờ: “Dọn đồ xong hết rồi ba à! Mấy mẹ con ngồi hết trên gác. Để mai nước rút ba hãy về nghen, chứ hôm nay mưa to, nước cao ba đừng về…”. Ba nó nghe vậy đã an tâm hơn nhiều. Tự nhiên nó lại thấy lòng mình ấm áp lại, thấy mình lớn hơn hẳn, như đã tự mình chống chọi được với thiên tai.
Hồi bé, mỗi lần nước lũ lên là nó hí ha hí hửng đứng nhìn, bày ra chơi đủ trò chơi nghịch nước. Vậy mà bây giờ lớn lên nó mới thấy ngán nước lũ vô cùng! Thằng Tí con chị Hai mới sinh được 28 ngày, chưa làm lễ cúng đầy tháng, thi thoảng cất tiếng khóc “oe oe”. Chị dâu cứ ôm chặt thằng bé trong tay sợ nó bị lạnh. Cả nhà anh Hai nó bốn người, với ba mẹ con nó và cả mớ đồ đạc chen nhau trên cái gác thờ chật chội, vừa ngủ gà ngủ gật vừa lâm râm cầu khấn cho nước mau rút xuống…
Sáng ra, nghe tiếng mọi người xôn xao: “Cơn lũ này lên cao thật, lại lên nhanh nữa. Cách đây bốn năm, cơn lũ hai lẻ năm (2005) cũng lớn mà không bằng năm nay” - “Mà nước vẫn không chịu rút, nhìn cái đà này chắc cũng phải ngâm hết ba ngày”… Bất chợt có cái gì đó trong lòng nó nhói lên. Nó định chui ra ngoài, vội vàng nên đầu va phải cạnh bàn đau điếng! Vậy là nó thụt vô, lại ngồi cúm rúm dưới bàn thờ anh nó. Mắt nó đỏ hoe, nhìn về những chiếc thuyền cứu hộ dạo qua dạo lại phía trước nhà. Rồi tiếng máy bay trực thăng quần đảo trên cao, mọi người đang với tay nhận nước, mì tôm cứu trợ lương thực. Nó tiếc cho đám vịt xiêm mập mạp chuẩn bị xuất chuồng, cả chục vịt ta mà nó nuôi cũng đã được gần hai tháng, rồi mấy con gà choai và một bầy gà mẹ lẫn con… Đó là “công trình” của nó, cố gắng kiếm thêm tiền để hỗ trợ việc học. Cả con heo nái của mẹ sắp sửa sinh con nữa. Mẹ nó tiếc của, xót xa: “Cơn lũ này quét sạch trơn hết thôi, mấy mẫu lúa ngoài đồng cũng đi tong rồi!”. Chị dâu và anh Hai an ủi: “Thôi mẹ, của đi thay người mà. Không ai bị sao là mừng rồi!”.
Nước ngâm ròng rã đến chiều ngày thứ hai. Bên ngoài vẫn đầy những tiếng xôn xao. Nó thấy mệt lả người. Chiều, mẹ nấu đỡ mấy hạt gạo ăn với nước mắm kho tỏi. Trời lạnh lại đói, cả nhà ăn mà thấy ấm bụng lạ thường. Thằng em nó giục: “Chị gọi cho ba đi chứ để ba lo, cả ngày nay chị chưa gọi đó” - “Ừ, vậy mà chị quên khuấy đi mất!”. Nó mở điện thoại, tới sáu cuộc gọi nhỡ của ba và tin nhắn hỏi thăm của thằng bạn. Bận bịu và sợ hãi làm nó quên khuấy cái điện thoại, chắc ba lo lắm đây. Nó gọi lại cho ba và trả lời tin nhắn với thằng bạn, tiện thể nó gọi cho chị Ba nó, đang đi học ở Huế, xem tình hình lũ lụt ở ngoài đó như thế nào.
Xong việc nó lại chui xuống gầm tủ thờ của anh nó và ngủ thiếp đi. Có lẽ đó là nơi ấm áp, nơi lý tưởng nhất với nó. Thuở bé nó vẫn thích chui vào lòng anh Tư nó ngủ, thật dễ chịu. Bây giờ anh nó đã đi xa lắm rồi, nhưng nó vẫn cố giữ một làn hơi ấm mang tên anh từ khói hương trên bàn thờ anh nó tỏa xuống. Nó ngủ ngon lành trong tình thương trọn vẹn của anh.
“Mẹ ơi, mười hai giờ rồi hả mẹ?” - Nó chợt thức giấc khi mọi người vẫn đang ngủ say. Thấy mẹ loay hoay lấy giẻ lau và chặm những hàng nước rịn xuống từ mái nhà, chỗ thằng em và thằng cu Tí ngủ cho khỏi ướt. Nghe nó gọi mẹ lên tiếng: “Gần một giờ sáng rồi, con cứ ngủ một giấc nữa là tới sáng”. Nó ngó xuống dưới nhà, nước đã rút hơn một nửa, thấy cũng an tâm. Nó lại ngồi bên mẹ: “Mẹ nằm nghỉ xíu đi, để con lau cho, con không ngủ nữa”. Năn nỉ mãi mẹ mới chịu đi nằm. Được một lát nó giật mình nhớ ra: “Nay là ngày giỗ anh Tư con mà mẹ… Thôi chết, trông cho nước rút hết sáng ra mình con đi chợ mua đồ về cúng anh nữa chứ!”. Mẹ ngó lên bàn thờ anh nó thở dài: “Nước có rút thì cũng còn gì nữa đâu mà mua. Mẹ đã mua sẵn một lát cá ngừ, một lạng tôm, ướp sẵn để trong tủ đó, xíu con kho khô rồi cúng cho anh. Biết vậy nên hôm qua mẹ để dành, không kho cho mấy anh em ăn…”.
Thấy mắt mẹ đỏ hoe, rưng rưng nước, nó không hỏi nữa. Mẹ đã thiếp đi, nó đưa tay lau những giọt nước mắt bất chợt chảy ra khi nào không biết. Mắt nhìn trân trân vào khoảng không, nó nghĩ miên man về cơn lũ năm 2005. Dòng nước lũ năm ấy đã cuốn đi anh Tư, bây giờ lại quét sạch mọi thứ một lần nữa. Nó tức tưởi, ấm ức với những con lũ! Giận nhà mình sao nghèo quá, bé tí tẹo, mưa to một buổi đã ngập tới gối rồi! Nó thấy thương và nhớ anh Tư vô cùng. Nước lũ đã gây nên bao cuộc “sinh ly tử biệt”…
Đặt đĩa cá và mấy con tôm kho với tiêu lên bàn thờ anh Tư, lòng nó thắt lại… Trời hửng sáng, nước cũng đã rút gần hết. Mắt nó ráo hoảnh, bây giờ phải dọn dẹp lại thôi. Lau chùi nhà cửa và sắp xếp đồ đạc nhanh để hai hôm nữa còn làm lễ tròn tháng cho thằng cháu. Mọi người thở phào, nhìn nhau ngao ngán: “Chắc đây là cơn lũ cuối mùa rồi. Ôi, ngán thật, giờ phải lo dọn dẹp thôi!”… Nó nhìn lớp bùn dày trên nền nhà lắc đầu thở dài: “Cũng mong đây là cơn lũ cuối mùa và… cuối cùng!”…
Áo Trắng số 20 ra ngày 1/11/2013 hiện đã có mặt tại các sạp báo. Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này. |


Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận