09/09/2009 15:15 GMT+7

Coalwood (tiếp theo)

HOMER HICKAM, Jr.
HOMER HICKAM, Jr.

TTO - Trên lối vào Mudhole, thấp thoáng một nhà thờ nhỏ bằng gỗ, được cai quan bởi Đức cha Richard “Bé Nhỏ”. Ông được gán cho cái tên “Bé Nhỏ” vì có sự tương đồng với một ca sĩ nhạc Soul. Không có ai ở Mudhole

Phần 1

L7pSjzRC.jpgPhóng to

Hollow đặt báo cả, nhưng bất cứ khi nào còn dư một tờ, tôi đều để dành lại cho nhà thờ nhỏ này, và năm qua tháng lại, tôi và Đức cha Richard đã trở thành bạn của nhau.

Tôi thích nhất khi ông rảnh rỗi ra ngoài cổng vòm nhà thờ, kể cho tôi một mẩu chuyện trong Kinh Thánh; mỗi lúc như vậy, tôi đều ngồi dạng chân trên xe đạp và lắng nghe giọng kể vang vọng của ông. Tôi đặc biệt ngưỡng mộ cái cách ông miêu tả khi Daniel trong hang sư tử.

Nhất là khi cặp mắt ông lồi ra diễn tả sự ngạc nhiên của những kẻ bắt giữ Daniel, lúc chúng nhìn xuống và thấy người tù nhân đang lang thang trong hầm với đôi tay ôm lấy đầu con sư tử to lớn; lúc đấy tôi chỉ biết cười một cách cảm phục. “Đó chính là Daniel, vâng, trong anh ấy có Chúa,” Đức cha tóm lại câu chuyện bằng một nụ cười tủm tỉm, trong khi tôi vẫn không ngừng cười rúc rích, “Và điều đó khiến anh ấy trở nên dũng cảm. Còn cậu thì sao hả con trai? Cậu có Chúa trong lòng hay không?”

Tôi phải thú thật rằng tôi không chắc về điều đó, nhưng Đức cha trấn an tôi: “Không sao, Chúa luôn che chở cho những kẻ ngu ngốc và say xỉn,” và rồi ông tiếp lời kèm một cái cười ngoác miệng, lộ cả chiếc răng cửa bịt vàng: “Và ta nghĩ rằng ngài sẽ luôn dõi theo con, Hickam ạ!”

Và rất nhiều lần trong chuỗi ngày về sau, mỗi khi tôi gặp khó khăn, tôi lại nghĩ đến Đức cha Richard, từ những điều hài hước về niềm tin đối với Chúa, đến thói quen ưa nghĩ “mọi thứ đều không hoàn hảo” của ông. Mặc dù điều này không hẳn làm cho tôi dũng cảm như Daniel xưa kia, nhưng ít nhất nó luôn làm cho tôi hi vọng rằng sẽ có Chúa giúp tôi vượt qua.

Nhà thờ của công ty nằm trên ngọn đồi um tùm cỏ, nơi hầu hết những người da trắng trong thị trấn đều lui tới. Vào những năm 50, nhà thờ được giao phó cho một công nhân của công ty Đức cha Josiah Lanier, một thành viên của Hội Giám Lý; và chúng tôi nghiễm nhiên gia nhập vào giáo phái của người thuyết pháp mà công ty thuê về.

Trước khi gia nhập vào Hội Giám Lý, tôi từng gia nhập đạo Baptist (Tin Lành), và có một năm là Pentecostal (Thiên Chúa Giáo). Người thuyết giáo của Pentecostal từng đe dọa phụ nữ, cảnh báo về cái chết, phun lửa và lưu huỳnh từ bục giảng kinh. Sau khi hợp đồng của người này chấm dứt thì Đức cha Lanier đến tiếp quản.

Tôi tự hào vì được sống tại Coalwood. Theo những gì từ các cuốn sách lịch sử của miền Tây Virginia ghi lại, thì chưa từng có ai sống trong những thung lũng và các ngọn đồi của tỉnh McDowell trước khi chúng tôi đến khai thác than ở đây. Mãi đến đầu thế kỷ 19 mới có bộ tộc Cherokee (*) thỉnh thoảng đến săn bắn, nhưng họ cảm thấy rằng địa hình nơi này quá gồ ghề và chẳng lấy gì làm hấp dẫn nên đã không định cư.

Một lần, khi đó tôi 8 tuổi, tôi tìm thấy một mũi tên bằng đá cắm trên gốc của cây sồi cổ thụ đã bị chặt ở ngọn núi phía sau nhà tôi. Mẹ tôi bảo rằng chắc hẳn đã có một chú nai nào đó đã may mắn thoát chết ngày ấy. Tôi quá đỗi hứng thú về khám phá của mình đến nỗi tự tôi sáng tạo ra một bộ tộc Da Đỏ mang tên Coalhicans, rồi cố gắng thuyết phục những đứa bạn chơi cùng tôi - Roy Lee, ODell, Tony, Sherman - tin rằng bộ tộc đó thật sự hiện hữu.

Chúng cùng tôi lấy nước ép quả mâm xôi vạch từng vạch lên mặt và cài lông gà lên tóc. Những ngày sau đó, bộ tộc nhỏ của những tên man rợ chúng tôi tiến hành các cuộc đột kích và gây ra cuộc thảm sát rộng khắp Coalwood. Chúng tôi bao vây Club House, với những cung tên bằng gỗ bạch dương và những mũi tên vô hình, chúng tôi nhắm bắn vào đám thợ mỏ đơn lẻ vừa bước vào đây sau giờ làm việc.

Nhiều người vì nuông chiều chúng tôi đã ngã lăn ra rồi quằn quại như thật trên bãi cỏ được cắt tỉa cẩn thận của Club House. Khi chúng tôi tổ chức mai phục ở cửa của nhà than, nhiều thợ mỏ bị cuốn vào cuộc chơi, reo hò và đáp trả lại ngọn lửa tưởng tượng của chúng tôi. Bố tôi quan sát thấy sự việc từ văn phòng của mình và bước ra để thiết lập lại trật tự.

Mặc dù tất cả những người Coalhicans gan dạ đều trốn thoát về đồi núi, nhưng tộc trưởng của họ bị nhắc nhở vào bữa ăn khuya hôm đó rằng khu mỏ dành cho công việc, không phải để chơi đùa.

Khi chúng tôi phục kích một số đứa trẻ lớn tuổi hơn, chúng đang đóng vai những chàng cao bồi trên núi, trong đó có cả anh Jim của tôi, thì một trận đánh giả đã nổ ra rất khốc liệt. Cho đến khi Tony leo lên cây để quan sát thế trận rõ hơn, vô tình giẫm phải một cành mục, té nhào xuống đất gãy cả tay.

Tôi kết một cái cáng từ những cành cây nhỏ và chúng tôi khiêng chàng chiến binh vĩ đại về nhà. “Thầy lang” Lassiter, bác sĩ của công ty, lái chiếc xe Packard cũ kĩ đến nhà Tony và bước vào nhà. Khi nhìn thấy lũ nhóc chúng tôi vẫn còn đeo lông trên đầu và mặt đầy những vết màu của thổ dân bôi khi ra trận, ông tự xưng là “thầy thuốc vĩ đại”. “Thầy lang” nắn xương và bó bột cho Tony.

Tôi vẫn còn nhớ như in rằng tôi viết lên đó dòng chữ: “Này Tony, lần sau nhớ chọn một cái cây tốt hơn nhé!”. Cùng năm đó, người cha nhập cư từ Ý của Tony đã thiệt mạng trong hầm mỏ. Cậu ấy cùng mẹ rời khỏi thị trấn và từ đó không còn ai nghe tin tức gì về họ nữa. Điều này đối với tôi không bất thường chút nào: Một gia đình ở Coalwood cần một người bố làm việc cho công ty. Công ty và Coalwood tuy hai mà một.

(*) Cherokee là thổ dân Mỹ, từng định cư ở các bang miền đông nam nước Mỹ (Alabama, Georgia, Kentucky, North Carolina, South Carolina, Tennessee và Virginia)

HOMER HICKAM, Jr.
Trở thành người đầu tiên tặng sao cho bài viết 0 0 0
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên

    Tuổi Trẻ Online Newsletters

    Đăng ký ngay để nhận gói tin tức mới

    Tuổi Trẻ Online sẽ gởi đến bạn những tin tức nổi bật nhất