19/09/2006 10:20 GMT+7

Cha tôi: ươm mầm cho những điều giản dị

THÙY TRÂN
THÙY TRÂN

TTO - Tôi không nhớ nhiều chuyện ấu thơ, nhưng kỷ niệm về cha trong những lần tôi bị bệnh nặng, ngoài mẹ, ánh mắt đầy lo lắng của cha theo tôi mãi…

6EeZOMZ9.jpgPhóng to
Ảnh minh họa
TTO - Tôi không nhớ nhiều chuyện ấu thơ, nhưng kỷ niệm về cha trong những lần tôi bị bệnh nặng, ngoài mẹ, ánh mắt đầy lo lắng của cha theo tôi mãi…

Nhớ những lúc vui chơi, được cha chỉ cho cách làm diều giấy, cách chẻ tre, cách chơi bắn bi. Lại nhớ ánh mắt cha nghiêm nghị khi dạy tôi học, ánh mắt tràn đầy niềm vui khi thấy tôi học tốt, ánh mắt hãnh diện khi giới thiệu tôi với bạn bè cha.

Cha tôi là người học cao hiểu rộng. Mẹ tôi là một bác sĩ, cũng không kém cạnh ai về đức về tài. Nhưng do thời cuộc, cả cha và mẹ đều không thể sống trên quê hương. Ra đi tới vùng đất mới, cuộc sống cũng không khá hơn là mấy. Khuôn mặt mẹ ngày càng hằn lên nét khắc khổ, ánh mắt cha thấm đẫm sự mệt nhọc của cuộc đời, mái tóc lấm tấm bạc sau nhiều đêm thức trắng lo lắng cho cuộc mưu sinh của gia đình.

Sau bao nhiêu năm cố gắng, gia đình chúng tôi đã dần vào ổn định, ba mẹ đã quen với nghề nghiệp mới, có một căn hộ mới rộng rãi hơn và không còn lo nhiều về chuyện cơm áo.

Thế nhưng tuổi trẻ của cha mẹ đã đi qua, những mơ ước thiếu thời không còn cơ hội thực hiện. Lúc này ngồi nhìn lại, cha lại là trọng tâm cho những cuộc cãi vả trong gia đình. Nhìn những bạn bè ở quê hương, mẹ trách cha lúc trước sao không chịu yên phận. Rồi công việc của cha không được thuận lợi, cha không còn lo được nhiều cho kinh tế gia đình.

Đời sống lại trở lại thời khá chật vật. Cha tôi luôn bị căng thẳng, bức bối về tinh thần. Cha tự trách mình làm không nên chuyện, lại tự xét trong quá khứ mình bỏ quê hương là đúng hay sai. Mọi người cũng đánh giá là cha là người không có thực tế…

Thế nhưng, trên hết cha vẫn không ngừng làm việc, vẫn không ngừng tìm tòi nghiên cứu, vẫn không ngừng tìm những hướng đi mới khả dĩ có thể thực hiên những ước mơ của mình. Cha vẫn luôn sống nhẹ nhàng, nhẫn nhịn với vợ con. Cả đời, cha chưa cần dùng rượu để giải sầu, chưa cần dùng thuốc lá để suy tư và cũng không cần lấy một tiện nghi, một sự hưởng thụ cuộc sống nào.

Mặc dù cha luôn tự trách, không tạo được nhiều điều kiện hơn cho con cái. Thế nhưng, cha không biết rằng, cuộc đời của cha, là một trong những tài sản vô giá cho con trẻ vào đời. Cha tôi tuy không làm nên một sự nghiệp, thế nhưng cha để lại cho tôi những tài sản vô cùng lớn, về tinh thần làm việc, về sự thủy chung, nhẫn nhịn, về một cuộc sống lạc quan yêu đời.

Những thất bại của cha, là "của cải" giúp con cái thành công. Đó là những “của cải” thật sự giúp cho con xây dựng hạnh phúc, và cũng không ai ngoài cha có thể cho con một cách trọn vẹn được.

Không phải ai cũng có một người cha như chúng ta mong muốn. Có thể cha chúng ta không tốt, theo cách này hay cách khác, thế nhưng vì đó là cha chúng ta, những thứ mà chúng ta nhận được từ cha không phải lúc nào chúng ta cũng cảm nhận được.

Mời bạn tham gia Nhật ký của nhiều người

Đã bao giờ bạn thử viết nhật ký? Ghi lại một câu chuyện nhỏ, một ấn tượng trong một ngày, một giờ, một khoảnh khắc của mình, có khi bạn lại bất ngờ phát hiện được một thông điệp. Và thông điệp đó lại rất có khả năng có thể sẻ chia với mọi người, để chúng ta cùng có một cuộc sống đẹp hơn.

Bạn hãy cùng chúng tôi viết thêm nhiều, nhiều thông điệp khác với những băn khoăn, trăn trở mà các bạn bắt gặp; hoặc đó là những bài học về giá trị làm người mà các bạn "học" được trên đường đời…

Mọi thư từ, bài vở xin gửi về tto@tuoitre.com.vn, xin ghi rõ tham gia mục Nhật ký của nhiều người (bài viết vui lòng dùng font có dấu tiếng Việt). Bài viết chọn đăng sẽ có nhuận bút.

TTO

THÙY TRÂN
Trở thành người đầu tiên tặng sao cho bài viết 0 0 0
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên

    Tuổi Trẻ Online Newsletters

    Đăng ký ngay để nhận gói tin tức mới

    Tuổi Trẻ Online sẽ gởi đến bạn những tin tức nổi bật nhất