Phần 15
Phóng to |
Quentin xen vào để xin giúp. “Thưa thầy, bọn em cũng đã từng tự học lượng giác.” Vừa nói cậu ấy vừa đưa ra cuốn sách của Jake. “Bọn em cần nó để tính ra độ cao mà tên lửa đạt được. Nhưng có vẻ tụi em không thể nào tự học tích phân được. Chúng em thật sự cần được giúp đỡ, thưa thầy.”
Thầy Hartsfield nhìn Quentin đầy cảm thông. “Có lẽ em có thể tiếp thu được mấy thứ này,” thầy bảo, nhưng rồi lại gục mái đầu bạc xuống. “Nhưng không, thầy không thấy mục đích nào rõ ràng cho việc này cả.”
“Chúng em cần học để có thể biết cách cải thiện việc chế tạo tên lửa, thưa thầy,” tôi nài nỉ. “Điều này hoàn toàn tốt cho tương lai của chúng em, thầy không thấy sao?”
Chợt thầy Hartsfield tỏ vẻ mềm yếu trong giây lát, mắt long lanh ngấn nước, nhưng rồi trở lại ngay vẻ nghiêm khắc thường lệ. “Hickam à, tôi có nghe nói về nhóm của em. Thầy Turner cũng từng nhắc về các em, nhưng không có lời tốt đẹp nào cả.”
“Nếu như chúng em có thể xin thầy Turner chấp nhận cho thầy dạy chúng em thì sao ạ?” tôi hỏi.
Một nụ cười chợt thoáng hiện trên mặt thầy Hartsfield. “Thầy dĩ nhiên sẽ làm theo chỉ thị của thầy Turner. Nhưng hiển nhiên em biết chẳng có hi vọng mong manh gì về lớp học này cả.”
“Sao lại không ạ?” Billy gặng hỏi.
“Bởi vì,” thầy Harstfield thở dài, nhìn xuống và lắc đầu, “đây là trường Big Creek. Nếu như là trường Welch thì hiệu trưởng ở đó có thể tán thành lớp học này, nhưng ở đây thì không. Chúng ta đang ở trong ngôi trường của những người thợ mỏ và cầu thủ bóng bầu dục, và từ đó đến nay, chúng ta luôn là như vậy mà thôi.”
Chúng tôi lao nhao phản đối. “Thật không công bằng chút nào!”
Chợt thầy Hartsfield quắc mắt nhìn bọn tôi. “Ai nói với các em rằng cuộc sống này công bằng hả?” thầy hỏi.
“XEM NÀO, mấy cậu bé chế tạo bom-ống,” thầy Turner cất lời từ bên kia bàn giấy. “Và cả cô Riley nữa? Tôi hi vọng rằng cô không phải tới đây để báo cho tôi biết là đã làm nổ tung lớp hóa học chứ!”
Cô Riley từ tốn trình bày với thầy về mục đích của bọn tôi và đưa cho ông xem cuốn sách hỏa tiễn. “Các em ấy hoàn toàn nghiêm túc trong việc này, thưa thầy Turner,” cô kết lại câu chuyện.
“Vậy là thầy Hartsfield cũng đồng tình à?” ông hỏi.
“Nếu thầy cho phép thì thầy Harstfield sẽ dạy cho chúng em ạ,” tôi đáp.
“Đối đáp rất khéo đấy, Hickam,” thầy Turner quan sát, một bên lông mày nhướng lên. “Cô Riley, cô có thật sự tin rằng đây là ý tưởng tốt không?”
“Vâng có, thưa thầy.”
Thầy nhịp nhịp ngón tay lên mặt bàn láng bóng. “Tôi thấy rằng cô còn phải học lại kỉ luật nhà trường đấy. Cho dù có muốn, tôi cũng không thể cấp phép cho lớp học này. Phải có sự chấp thuận của giám đốc sở nữa, nhưng chắc chắn rằng điều này là vô phương. “R. L., cô đang mơ mộng trên mây rồi đấy!” ông ấy sẽ nói thế.” Nói rồi thầy xua tay ra hiệu cho chúng tôi ra khỏi phòng. “Xong rồi. Các người có thể đi.”
Hôm đó, cô Riley giảng bài mà không có nhiệt huyết như thường lệ, khóe môi cô chùng xuống. Nếu Mẹ tôi nhìn thấy lúc này, ắt hẳn bà sẽ phán ngay rằng cô Riley “đang để bản chất Ireland trỗi dậy,” và vì cô Riley thật sự là người Ireland nên tôi cũng cảm thấy có gì đó nguy hiểm. Trên đường đến lớp học môn Văn sau đó, tôi thấy cô bước ra từ phòng nghỉ giáo viên, thầy Harstfield nối gót đằng sau. Ông đang dán mắt xuống sàn, đầu thì lắc nguầy nguậy. Bất chợt cô bắt gặp ánh mắt của tôi và nháy mắt lại một cái.
Hôm sau, tôi và Quentin đang ngồi trong lớp tập máy đánh chữ thì được lệnh lên trình diện tại văn phòng của thầy Turner. Đến nơi, cô Turner, vợ và cũng đồng thời là thư ký của thầy Turner, đứng bật dậy khỏi ghế, tỏ vẻ cực kì khẩn trương. Cô dắt chúng tôi vào trong. Hai người đàn ông mặc quân phục đang đứng cạnh cửa sổ quay lại nhìn chúng tôi, băng vải trên tay họ tượng trưng cho Cảnh sát Tiểu bang miền Tây Virginia.
“Chúng nó đây rồi,” thầy Turner nói, qua giọng điệu này tôi biết rằng mình đang gặp rắc rối lớn.

Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận