Phóng to |
Thôi, bà ơi - người bạn đồng hành tỏ ra rất thông cảm - con trai tui cũng vậy, nó ở chung với tui, trong bữa ăn thỉnh thoảng nó lại nói: “nhà mình ai cũng phải tự lập hết nghen”. “ai” ở đây là bao gồm cả thằng cháu nội mới 4 tuổi phải tự ăn, tự mặc quần áo và ông bà nội luôn phải tự lo sức khỏe của mình. Đôi khi nó phê bình ông nhà tui quên uống thuốc tiểu đường, không chịu ăn uống đúng cách có nghĩa là tự lập, tự lo kém, thiếu ý thức bảo vệ và yêu quý bản thân. Còn tui thì bị nó nhắc phải ăn cho đầy đủ, cứ lo nấu mà không ăn, hôm nào tụi nó về trễ thì đừng chờ, để quá bữa làm sao ăn ngon được. Hai bà bạn cũng nhìn nhận: Sao thấy mình giống như… con của con mình. Những gì mình nói với nó lúc nó còn nhỏ, giờ nó nói lại y chang với mình. Nhưng mà tụi nó nói cũng đúng. Mình già, ở trong nhà sợ buồn thì ra đường tham gia câu lạc bộ dưỡng sinh, hội thơ, thậm chí khiêu vũ cũng được… tự mình phải tìm niềm vui cho mình, mới sống vui, sống khỏe, sống có ích.
Mới năm ngoái, cứ mỗi lần Tết đến, bà Hoàng Thị Trúc (phường 5, Gò Vấp) lại man mác buồn vì cứ xong mồng một là vợ chồng con cái thằng con trai một kéo nhau về ngoại rồi đi du lịch nước ngoài gần hết tháng giêng. Bà cứ trong héo ngoài tươi, giả vờ vui để con yên tâm đi chơi. Ông xã bà mất, bà một mình nuôi con từ lúc nó mới lên 10. Nó lấy vợ, có con, nên bà không còn độc quyền hưởng trọn tình thương, nghĩa vụ của con. Bà cứ trách nó chỉ biết đưa tiền cho mẹ, quên hết sở thích của mẹ, ít nói chuyện thân tình với mẹ… Nói chung con bà chỉ quan tâm đến mẹ về mặt vật chất mà coi nhẹ mặt tinh thần. Một lần, bà bạn hàng xóm rủ bà đi du lịch tận miền Bắc. Con trai, con dâu bà ủng hộ nhiệt liệt, chuẩn bị chu đáo, sắp xếp quần áo cho mẹ. Sau chuyến đi đó, gặp được nhiều bạn bè cùng trang lứa, bà vỡ ra một điều: Mình hoàn toàn có thể tự tìm niềm vui cho mình, chỉ cần ra khỏi nhà là vui rồi. Bà thay đổi hẳn sinh hoạt, đọc báo, xem tivi để biết tin tức (có đề tài nói chuyện với bạn). Con trai bà tặng mẹ cái laptop, để mẹ “meo” qua “meo” lại với bạn. Rồi tự nhiên, bà phát hiện mình có năng khiếu vẽ. Vậy là bà đi học, trong lớp cũng không ít người già. Bây giờ, bà bận lắm, không còn thời gian rảnh để buồn, để trách “Sao không ai lo cho tui”.
Người già còn mắc bệnh… sợ đủ thứ. Lúc đi làm sợ sếp la, sợ không làm tròn việc… đến khi về hưu lại sợ… nghỉ ngơi, nên phải kiếm chuyện đi làm. Đi làm mệt, bệnh lại bị con la um sùm. Đấy là “hoàn cảnh” của bà Trương Thị Minh (phường 21, quận Bình Thạnh). Dưới mắt của con, bà thật yếu đuối, cần phải học cách “nâng cao sức mạnh tinh thần”. Con trai bà hay nói: Mẹ ở nhà, có lương hưu, thêm tiền của con cho, đủ sống, đi làm cho vui mà bị bệnh thì làm sao vui nổi. Mẹ cứ đi tập yoga, làm thơ, đưa đón cháu đi học thì còn đâu thời gian mà buồn. Bà kết luận: Bây giờ cha mẹ phải nghe lời con, bởi vì bệnh xuống, con cái bận công chuyện, lo không nổi. Dẫu biết “Bé cậy cha, già cậy con”, nhưng cậy không có nghĩa là ỷ lại, là lệ thuộc, vậy mới có thể thoải mái tinh thần.
Tuổi Trẻ Cười số 472 ra ngày 15/03/2013 hiện đã có mặt tại các sạp báo. Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này. |


Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận