Phóng to |
Công việc rất là nhàn, chỉ cần có mặt đúng giờ về đúng giờ, tiền công là 60.000đ cho 2 tiếng buổi trưa. Nghe đứa bạn phổ biến vậy tôi hào hứng hẳn lên. 9 giờ sáng sau khi học xong tiết 2, cả nhóm 10 đứa quyết định trốn 2 tiết cuối, ăn vội mỗi đứa một hộp xôi (vì làm buổi trưa nên phải ăn trước). 10 giờ, chúng tôi có mặt làm khách dự khai trương theo đúng nghĩa đen. Sau khi điểm danh qua loa chúng tôi được dẫn đến trước sảnh của một tòa nhà lớn tọa lạc ngay ngã tư trung tâm thành phố, thì ra một ngân hàng khai trương chi nhánh mới tại đây. Việc của chúng tôi rất dễ: Cứ giả đò như mình là khách hàng thân thiết của ngân hàng đó, tham gia trò chơi hoặc làm khán giả cổ động cho người chơi. Tôi nghĩ bụng: “Đúng là dễ dàng quá, được chơi, được lãnh tiền ai mà không làm được”.
Trò chơi trên sảnh lớn được cô MC xinh xắn giới thiệu là có quà tặng nhiều lắm, nghe nói có đến cả thẻ tài khoản tiền triệu. Cả đám nhao nhao lao vào chơi vì cứ nghĩ : “Biết đâu mình hên”. Cứ thế hết đứa này đến đứa khác hí hửng chơi hết trò này đến trò khác, làm náo nhiệt cả một góc đường nhưng rốt cuộc chỉ nhận được... chiếc ly in hình ngân hàng to chà bá. Chơi được một trò thôi mà đứa nào đứa nấy mồ hôi đổ như tắm, mệt nhừ nhưng vẫn chưa hết giờ làm. Dù đã oải lắm nhưng nhiều đứa vẫn cứ nghĩ “biết đầu lần này mình hên” nên nhiệt tình chơi tiếp một vài trò chơi vận động nữa, vì thế mà không khí khai trương vẫn giữ mức náo nhiệt khiến vài người đi đường tò mò dừng xe đứng xem.
Hộp xôi 10 ngàn đã biến mất bao giờ, xung quanh cũng chẳng có nước. Đói, mệt, khát nhìn đứa nào cũng uể oải. Nhạc vẫn xập xình. Ngó ra đường ai cũng chạy xe ào ào cho kịp giờ nghỉ trưa. Mãi đến hơn 12g, anh quản lí mới xuất hiện, cả đám được kéo ra một góc khuất đầu hẻm. Ở đây tôi mới ngỡ ngàng: À thì ra đám đến trước hí hửng chơi các trò chơi kia cũng là sinh viên trường khác được thuê tới. Nhìn lại chỗ tòa nhà giờ bỗng dưng vắng hoe.
Nhận 60.000đ cho 2 tiếng đồng hồ đi làm “khách thuê” mà đứa nào cũng bơ phờ. Tối về nằm nghĩ lại mới biết: Thì ra khai trương họ cần nhiều người đến dự để khuếch trương thanh thế, gây sự chú ý nhưng giữa trưa thì có bao nhiêu khách dự? người đi đường cũng chẳng ai rảnh ghé xe vô chơi cả, vì thế nên phải thuê, mà đã thuê thì chỉ có sinh viên mới hiệu quả.
Từ đó mỗi lần đi trên phố, thấy nơi nào ồn ào khai trương, trong đó có mấy đứa đeo balo, chân đi giày vải nhấp nha nhấp nhổm…tôi lại mắc cười.
Tuổi Trẻ Cười số 489 ra ngày 1/12/2013 hiện đã có mặt tại các sạp báo. Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này. |


Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận