​Thơ

LÊ MINH QUỐC
LÊ MINH QUỐC

TT - Sáng 12-4-2015, Hội khoa kỷ niệm 40 năm khoa ngữ văn và ngôn ngữ được tổ chức tại Trường đại học Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM.

Nhìn lại cả một chặng đường dài, có điều bất ngờ và vô cùng lý thú: các thế hệ sinh viên sau khi ra trường đã có nhiều người trở thành nhà thơ quen thuộc với bạn đọc.

Dịp này, báo Tuổi Trẻ giới thiệu chùm thơ của một vài tác giả.

Sứ giả

Trọn đời lăn lóc Tây nguyên
chưa hiểu hết người khác tộc

Tim tôi rung nhịp cồng chiêng
yêu rừng xanh mờ bóng núi
nhà sàn ấm lửa tôi đến trú
bài hơri, tiếng đuổi chim, viên sỏi nhỏ
ngụ hồn tôi, tôi triệu phú bao giờ

Tôi tựa bóng mát kơnia như mẹ như em tựa bóng
uống nước biển Hồ, tắm dòng Sê San mát lạnh suối nguồn
cùng bộn vui kho chật ních lúa vàng
cùng thót lòng lũ xô cây trốc gốc

Mong một ngày người sánh vai vững bước
hết ăn rau rừng hết mặc áo vỏ cây
hết bập bẹ phép tính thông thường bằng khứa trên cây
hiển hiện tâm hồn ban mai trong vắt

Người tặng tôi hồn rừng sắc nắng
nguyện rũ bụi lầm, nguyện khơi trầm tích...

THU LOAN

Thuở áo em hương

ngày xưa
cây ngọc lan trong sân trường đại học
lặng lẽ hoa
như em trong lặng lẽ của anh
giảng đường thơm vòm trời ngát xanh
đôi tim non hò hẹn

xưa anh đưa em chưa khi nào đi hết một con đường
tại những mưa chiều bất chợt
mình mắc giữa Sài Gòn đèn vàng khói sương

ngày xưa ơi những đêm ngày xưa ngập gió
một phương em và anh một phương

đêm thành phố mênh mông có bốn con mắt nhớ
trong giấc mơ anh
gió và áo em hương.

QUỐC SINH

Phấn mưa

Em có về không
tìm nắng xưa không
bàn ghế cũ
một bài thơ cũ
sợ thời gian bôi xóa
tay anh cầm phấn mưa

Viết đẫm tờ thứ nhất
tuổi tên rêu đã mờ
ký dấu môi thành thực
cuối trang buồn
câu thơ...

TRƯƠNG NAM HƯƠNG

Nói với con ngày vào đại học

Mẹ lớn lên bên dòng sông Hương
Đêm từng đêm tắm mát tuổi thơ
Bằng khúc hát dân ca
Bằng cơn gió nhẹ
Bằng nụ cười mơn man
Trên môi ngoại
Dỗ dành...

Đêm nay,
Ngồi cùng con bên bờ Cổ Chiên
Nghe câu ca
Xao xuyến...
Lặng nhìn ánh đèn chấp chới ven sông
Ngỡ đèn vạn chài của Hương giang
ngày ấy

Mai này
Con lớn lên
Có còn biết nao lòng nghe câu dân ca quê nội?
Và khi đi xa...

Từ nơi xa xôi nào đó
Con có nhớ về một dòng sông
Một khoảng trời
Một ánh đèn chấp chới

Như mẹ
Đêm nay?

DƯƠNG THANH THANH

LÊ MINH QUỐC
Trở thành người đầu tiên tặng sao cho bài viết 0 0 0
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Chủ đề: thơ

    Tuổi Trẻ Online Newsletters

    Đăng ký ngay để nhận gói tin tức mới

    Tuổi Trẻ Online sẽ gởi đến bạn những tin tức nổi bật nhất