Phóng to |
Không biết cha học hành, ngâm cứu ở đâu mà trên trời dưới đất chuyện nào cũng biết mới lạ! Biết rồi cha đi dạy đời. Chẳng ai mời nhưng chỗ nào có động dao động thớt, có ăn nhậu là thầy lò dò đi tới: “Ai kêu qua đó?”. “Không có nghe!”. “Có mà, chả lẽ qua nghe lộn”. Rồi tự nhiên như về miệt Long Xuyên ăn cá em chiên, thầy tự động kéo ghế ngồi xuống phân bua: “Thấy đông vui ghé lại chơi, ăn uống gì!”.
Dân nhậu tốt bụng chẳng lẽ để thầy ngồi chơi, nhưng trong bụng ai cũng quá rành. Qua ly thứ 2, bộ máy bắt đầu chạy, thầy cướp diễn đàn nói tía lia lên lớp mọi người. Ai nấy chỉ có nước ngồi chịu trận để nghe, chẳng có cách chi xen vô. Bực mình nhứt là một cha không làm lụng chi hết, để vợ con nuôi, lại đi dạy thiên hạ làm ăn, làm giàu. Tui ít khi tranh cãi với ai, nhiều lúc bực cũng phải hỏi: <?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />
- Sao cha không làm giàu đi cho vợ con nhờ?
Thầy trả lời tỉnh queo:
- Thường mấy người biết lại không làm, càng biết càng im lặng (?). Đời nó vậy chú em! Những người lĩnh giải Nobel kinh tế đó, có cha nào giàu, làm chủ công ty đâu...
Nghe mà tức cành hông lý lẽ ba trợn. Nhưng rồi chẳng phải tui, mà xung quanh phải phục cha đúng là thầy đời thứ thiệt. Nhậu nhẹt chẳng dám rủ ren cha, nhưng rồi khi thiếu mặt cha, bữa rượu như thiếu vui. Theo tui, thầy muốn nói tào lao bát xế thì cứ việc, cản mà chi, mình nghe được thì nghe.
Để tui kể thêm cho bạn đọc biết tài, biết cái miệng lưỡi của thầy. Thông thường, buổi trưa thầy dạo một vòng quanh xóm, thấy vắng mặt một vài người lập tức biết là tụ tập đâu đó, thầy lò dò đi tìm. Công nhận cái mũi thầy hay thiệt! Rất là thính. Hôm đó thằng bạn trong xóm giận con vợ. Chén trong rổ còn khua huống gì chuyện gia đình, của ai nấy biết, lời lẽ vô ra chuyện nhỏ nhiều khi xé ra to, nên anh em rủ nhau uống rượu cho vui, việc gì cũng qua. Đám nhậu kín bưng phía sau vườn, vợ con cũng không biết, vậy mà thầy biết. Người ta lặng lẽ uống rượu chẳng ai nói gì. Thầy lọ mọ đến ngồi chưa nóng đít, uống mới một ly chưa nóng d. đã lẹ làng phát hiện:
- Thôi rồi, tụi mầy giận vợ con. Đừng lo. Tao chỉ cho mấy phương pháp, cứ làm theo tao, vợ con chẳng dám chọc giận tụi mầy.
Thấy ai nấy ngồi im, thầy như trúng tủ mở giáo trình ra lên lớp:
- Có 3 cách để chấm dứt hờn giận đó là giận chay, giận mặn và tui giận nghe. Dùng cách này không được thì tùy mình chuyển qua cách khác cho hiệu nghiệm.
Phóng to |
Anh em tò mò lắng tai nghe, chuyện này coi bộ mới à ta.
- Trước hết, giận chay phải tìm hiểu nguồn gốc từ đâu. Có phải nó xuất phát từ tâm phân biệt ta với người. Tâm nó dẫn đến tư tưởng, nhận thức. Do đó, phải biết kiềm chế không cho tư tưởng phát sinh bằng cách ngồi yên hít vô thở ra lắng nghe hơi thở, lát sau tâm trở lại bình tĩnh, hết giận.
- Tưởng cha dạy dỗ gì! - Tui xen vô - Đây là kiểu của mấy ông thầy chùa không phù hợp với cõi trần gian. Như vậy chẳng khác bắt thiên hạ làm thinh chịu đựng. Giống như là “Chọc tao giận như chọc tức ông nội, ông cố mày!”.
- Vậy là sang giận mặn, giận mà vui, lúc giận nóng lên la lối đánh đập vợ con. Rồi có đứa đập phá nhà cửa, đập chén tô, phải vậy không? Thay vì làm vậy, vợ con khóc lóc thiên hạ kéo tới coi, mình tự đánh mình. Đưa tay đánh vô ngực, đấm cho thật mạnh, cho đến lúc vợ nó hoảng sợ quì xuống năn nỉ mới chịu thôi. Biết tật xấu giận hay đập tô chén rất dễ, mua sẵn vài chục chén đá thứ rẻ tiền để sẵn. Lúc giận lôi ra đập mặc tình, chẳng hao tốn bao nhiêu, vợ con sợ mà cũng không nói được.
- Thôi đi ông, đừng có xúi dại, ai đâu tự đánh mình, sao không nói thêm lấy tay đập mạnh vô mũi cho chảy máu nằm vạ cho giống Chí Phèo.
- Vậy thì tụi mầy chuyển qua cách tui giận nghe. Đây là siêu giận. Tao biết chắc tụi mầy đứa nào cũng muốn học.
Thầy tỉnh queo nói tiếp:
- Đàn bà vốn hà tiện, tiết kiệm từng đồng bạc. Mình lợi dụng tật đó lúc nào giận thì la cho lớn lên: “Tui giận nghe!”... Rồi chạy ngay ra chợ mua vịt xiêm, mua thịt bò, mua mấy kết la-de (bia) rủ anh em tới nhà bày tiệc. Ngoài đám giỗ, đám thôi nôi, đám này gọi là đám thôi giận, anh em cứ việc tới tay không, khỏi mua gì hết! Mà phải nhớ mời thêm 1, 2 người có uy tín như cán bộ xã, phường để vợ nó nể nang không dám quậy. Sau một vài trận nhậu, vợ biết là chồng mình giận hao tiền quá nên không dám cãi nữa. Tụi mày thấy hay không? Còn nữa. Tuyệt chiêu cuối cùng của “tui giận nghe” là cố nén cơn giận chờ đêm xuống... Thay vì yêu vợ 1, mình yêu tăng lên 2, 3 như lần đầu tiên hai đứa gặp nhau. Tao cam đoan, từ chỗ giận nó chuyển qua thương tụi mày liền.
Tụi tui phải cười bò lăn ra bái phục, phương pháp của thầy rất đơn giản mà rất hay!
- Vậy thầy có áp dụng chưa?
- Chưa, bả không cho, mà lúc đó mình cũng xụi lơ không hứng thú lắm.
- Vậy sao thầy đi dạy tụi này?
- Vì tao thấy lý thuyết nó hay, từ từ mình đợi cơ hội thực hiện, gấp gì!
Tuổi Trẻ Cười Xuân Tân Mão 2011 hiện đã có mặt tại các sạp báo. Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này. Chúc bạn đọc có thật nhiều thời gian thư giãn thoải mái! |



Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận