Những mùa đông của dì Vân

PHAN MAI THƯ NHÃ(ĐHSP TP.HCM)
PHAN MAI THƯ NHÃ(ĐHSP TP.HCM)

AT - Mưa rả rích đã hơn hai ngày. Bây giờ nhìn ra ngoài sân không còn phân biệt được đâu là con mương, đâu là con đường nữa, bốn bề trắng xóa. Nước lênh láng chạy thẳng vô sát mép nhà tôi, ngập đến bậc tam cấp thứ hai, chỉ cần ngồi trên nền nhà, thõng hai chân xuống là hệt như cái cảm giác ngồi trên bờ cỏ non, vọc hai chân xuống con mương xanh ngắt.

Bwcfqod4.jpgPhóng to

Minh họa: Nguyễn Thanh

Từ trưa đến giờ, dì Vân cứ ngồi trên chiếc chõng trước hiên nhà, im lặng, ngắm nhìn chân trời mù mịt, chốc chốc lại thở dài. Thỉnh thoảng thấy mưa hơi ngớt, dì vội vã đứng dậy toan đội áo mưa đi chợ thì trời bỗng dưng lại đổ ào như trút.

Tôi đang nằm trên chiếc ghế xa lông màu lông chuột, quấn chiếc chăn tròn mình, đọc cuốn tiểu thuyết vừa mượn được của nhỏ bạn. Bỗng nhiên gió lạnh ùa vào từ cửa sổ, cuốn theo vài ba giọt nước tạt mạnh vào thành ghế. Tôi giật mình tung chăn chồm dậy, vội vã đóng cửa, cả căn nhà như tối lại. Nhìn ra bên hiên thấy dì Vân ngồi đó, thẫn thờ, cô đơn đến tội nghiệp…

- Dì Vân!

Nghe tiếng tôi gọi, dì Vân bất giác quay lại cười gượng gạo, gương mặt còn phảng phất buồn. Dì ngoắt tôi ra ngồi cạnh dì, nắm lấy bàn tay búp măng của tôi vỗ về âu yếm, rồi chà chà vào tay dì cho ấm. Bàn tay dì gầy quá, sống với dì hơn hai mươi năm, bây giờ tôi mới biết.

- Chừng nào dì Vân mới cưới chồng?

- Chừng nào trời không còn mưa nữa…

- Dì Vân cưới chồng thì liên quan gì đến ông Trời?

- Thấy ổng khóc, dì không nỡ…

Dì Vân tôi năm nay đã bốn mươi ba tuổi, tóc dì chấm đến vai, khuôn mặt gầy gò, xanh ngắt nhưng không che được vẻ thanh tú của dì. Mẹ tôi nói ngày xưa dì Vân nổi tiếng xinh đẹp, tài giỏi, lại ngoan hiền. Dì học trường chuyên của tỉnh, cái trường mà chỉ có vài chục học sinh, bao nhiêu “tinh tú” của tỉnh nhà đều dồn hết vào đó. Dì Vân là một “tinh tú”, mẹ nói giọng hơi tự hào. Và nếu mẹ không nói như vậy thì tôi cũng biết dì là một người ưu tú, bởi lẽ trên gương mặt mặn mà của dì, lúc nào cũng toát lên cái gì đó xán lạn và giỏi giang. “Cho đến khi dì gặp cậu con…”, cứ kể đến đoạn đó là giọng mẹ lại trầm xuống, nghèn nghẹn. Tôi biết để kể cho tôi nghe câu chuyện của dì Vân, mẹ phải dũng cảm lắm, nhưng dù biết như vậy, tôi vẫn cứ đòi mẹ kể đi kể lại không biết bao nhiêu lần.

Dì Vân quen cậu khi hai người trở thành hàng xóm trong khu trọ học. Dáng dì nhỏ xíu nhỏ xiu, trong khi đó cậu tôi cao chót vót, hai người vốn dĩ chẳng hợp nhau là mấy đó bỗng một ngày nọ yêu nhau. Tình yêu rồi cũng đẹp như mọi người, nếu không có một ngày cậu nghe chân mình đau nhói. Sợ dì lo, cậu cười trấn an anh bị trật chân lúc đá banh thôi mà. Nghe nói nụ cười của cậu đẹp lắm, chắc có lẽ vì đẹp quá nên dì mới thôi lo lắng. Ngày ông bà ngoại đưa cậu đi tận Sài Gòn khám bệnh, dì Vân đứng ở ga tàu cười tươi nói anh đi nhanh rồi về với em, không có anh em đi học một mình buồn lắm. Tàu mang cậu tôi xa tít, dì Vân nhìn theo mãi rồi cũng không nhìn thấy được nữa, dì ngồi thụp xuống đất, khóc nức nở. Có điều gì đó khiến tim dì đau nhói.

Mẹ nói hồi đó mẹ còn chưa quen biết ba con, vẫn còn là một cô sinh viên trường nhạc ham chơi và xinh đẹp. Đến bây giờ mẹ vẫn hát hay, tuy nhiên giọng ca của mẹ không còn tươi vui như hồi đó nữa, cái hồi xửa hồi xưa, hồi con còn chưa ra đời, hồi cậu con chới với ngồi xe lăn trở về…

Vẫn nụ cười tươi đó, dì Vân ra tận ga đón cậu tôi. Cậu ốm hẳn, khuôn mặt trắng bệch, nhìn dì vô cảm. Cậu chỉ còn có một chân. Cậu nói em ra làm gì, về nhà đi, anh không muốn gặp ai hết. Dì Vân lại cười:

- Em muốn gặp anh!

Ông bà ngoại tôi khuyên dì Vân nên từ bỏ, yêu nó rồi con không có tương lai đâu, hai bác đang đứng ở vị trí của ba mẹ con mà khuyên con đó. Hai bác thương nó lắm, nhưng cứ sợ nó sẽ làm khổ con. Quên đi Vân à! Dì cười nói con không muốn từ bỏ ước mơ của mình, dù ước mơ đó không có tương lai, con cũng đành!

Ba mẹ dì Vân ngăn cản con mình không được, dùng roi mây quất túi bụi lên người dì, dì không khóc, đôi mắt ráo hoảnh, quỳ xuống mà xin:

- Con đã đau lắm rồi, ba mẹ đừng làm con đau thêm nữa!

Ba mẹ dì Vân ôm con mà khóc. Thương cái phận con mình hẩm hiu, cứ tưởng nó sẽ hạnh phúc với người nó yêu, ai dè… yêu mà biết trước sẽ lìa xa thì yêu làm gì con ơi…

Ai cũng động lòng với tấm lòng son sắt của dì, chỉ có mình cậu tôi là cứng như đá. Ban đầu cậu nhẹ nhàng từ chối, anh không muốn em thương hại, anh cũng không còn sức để chăm sóc em. Rồi sau cậu quát mắng nặng lời, đuổi dì ra khỏi phòng, đập vỡ ly nước dì mang vào. Mọi thứ ngày càng tồi tệ như chính tình trạng của cậu. Dì Vân thỉnh thoảng mới về nhà, thời gian còn lại dì ở nhà ông bà ngoại tôi, dù cậu la mắng, đuổi đi nhưng dì vẫn mặc.

Một ngày mùa đông, cậu ngồi lặng lẽ trong phòng, ngắm nhìn những cơn gió se se lạnh len qua khung cửa sổ, vài ba chiếc lá xoài rơi vàng đất. Mẹ nói lúc đi ngang qua phòng cậu, nhìn cái vẻ u buồn tột đỉnh đó, mẹ cứ sợ mùa đông này sẽ mang cậu đi xa, tim mẹ như bị bóp nghẹt. Dì Vân nhẹ nhàng bước vào, ngồi sát mép giường, thủ thỉ:

- Anh biết Giônxi không?

- …

- Giônxi trong một lần không cẩn thận đã bị viêm phổi, cô ấy cứ nghĩ rằng cô ấy sẽ chết dần chết mòn theo những chiếc lá vàng trên cây trường xuân, nhưng rồi chiếc lá cuối cùng mãi mãi không bao giờ rơi.

- …

- Em không cần anh phải chăm sóc em, không cần anh phải gánh vác điều gì cho em cả, em chỉ mong anh hãy coi em là chiếc lá cuối cùng. Anh chỉ được gục ngã khi nào em buông tay.

Cậu tôi khóc. Cậu thương dì phải hi sinh vì mình, thương dì phải chịu thiệt thòi khi yêu cậu, thương cho thân phận bất hạnh của mình. Bao nhiêu cái thương cảm chợt trỗi dậy giữa mùa đông lạnh giá, trong căn phòng đó, họ ôm chặt lấy nhau mà khóc tức tưởi. Lần đầu tiên kể từ khi dì Vân biết người yêu mình bị ốm, dì mới được thỏa thuê khóc. Cậu nghẹn ngào ôm lấy cô người yêu bé nhỏ mà “gan lì”, xoa xoa mái tóc chấm vai nức nở:

- Em phải hứa, khi nào em mệt mỏi, em hãy buông tay, đừng miễn cưỡng bản thân mình! Dù em có buông tay anh cũng không từ bỏ đâu…

Ngoài cửa, ông bà ngoại cũng ôm nhau tấm tức khóc…

Vài năm sau tôi ra đời, trong ngôi nhà buồn hiu hắt đó, “con là niềm vui bé nhỏ”. Mẹ hay nói câu đó. Mùa đông tiếp theo tôi biết nói, bập bẹ vài tiếng, chập chững vài bước chân, mẹ kể hồi đó tôi gọi dì Vân là mợ.

Hai mùa đông nữa trôi qua, cậu tôi mất. Ngày cậu mất, dì ôm di ảnh đi phía trước, ngây ngây dại dại như hóa điên. Dì đứng bên huyệt nhìn người ta thả cậu vào lòng đất, còn dì hái hoa cúc dại thả vào huyệt… Dì khóc không còn ra tiếng, mảnh tang đen dì đòi đeo bay chênh vênh trong chiều giá lạnh. Ai nấy đều thương cho người ra đi, nhưng nhìn dì, người ta còn khóc to hơn. Dì lặng lẽ ngồi bó gối xem người ta lấp đất người thương. Rồi dì dùng hết sức lực cuối cùng nức nở nói với theo:

- Anh nói em đợi anh khỏe lại, anh sẽ cưới em, mà sao…?

Câu hỏi ai oán vừa cất lên, không gian tang tóc chợt vỡ òa…

Những ngày sau đó, dì Vân hay vào phòng cậu, nằm trên chiếc giường của cậu, ôm di ảnh cậu mà ngủ. Dì lấy cháo trên bàn thờ xuống ăn, dì nói sợ cậu ăn một mình buồn. Mẹ nói mẹ hết khóc mà nhìn dì Vân nước mắt cứ chực trào ra. Nỗi đau xót của mẹ sao sánh được với nỗi đau của dì Vân…

Lúc đó dì tôi hai mươi ba tuổi. Ông bà ngoại tôi thương dì, nhận dì làm con nuôi, cũng từ đó tôi mới bập bẹ tập gọi là dì Vân. Dì Vân không chịu hẹn hò, càng không chịu cưới chồng. Dì nói kiếp này dì còn nợ với cậu, không thể yêu ai khác, nhắm mắt cưới một người lạ hoắc lạ huơ rồi thì sao, tội nghiệp người ta. Mỗi khi tôi hỏi chừng nào dì cưới, dì lại nói “sợ ổng buồn…”.

Thời gian thấm thoắt trôi qua, dì Vân vẫn thế, vẫn còn ở với gia đình tôi. Dì nói dì không đi đâu được, dì quen với cái không khí này, quen với nơi có hình dáng của cậu, dù mỗi khi nhớ là mỗi lần buồn bã thì dì vẫn muốn nhớ.

Mùa đông năm nay đã đi qua một nửa, dì khẽ đan tay tôi vào tay dì rồi mơ màng kể, hồi đó trời cũng mưa dữ như vầy nè, cậu con chống nạng dẫn dì ra giữa trời, rồi nói: Anh thương em nhiều lắm!

Ngoài trời mưa dần tạnh hẳn, chiều đổ bóng xuống nhạt nhòa, dì Vân vội vã đứng dậy tạt qua chợ gần nhà mua ít đồ ăn cho buổi tối. Nhìn cái dáng dì mong manh ngoài kia, tôi chợt nghĩ có phải vì câu nói đó của cậu mà dì mới ở vậy đến ngày hôm nay…

PcpAf4Za.jpgPhóng to

Áo Trắng số 2 ra ngày 15/1/2013 hiện đã có mặt tại các sạp báo.

Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này.

PHAN MAI THƯ NHÃ(ĐHSP TP.HCM)
Trở thành người đầu tiên tặng sao cho bài viết 0 0 0
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên

    Tuổi Trẻ Online Newsletters

    Đăng ký ngay để nhận gói tin tức mới

    Tuổi Trẻ Online sẽ gởi đến bạn những tin tức nổi bật nhất